Skip to content

18. Tế Bào Và Mạch Tư Duy Đa Chiều

Người bạn tốt của tôi, Tiến sĩ Jerry Jesseph, sống theo triết lý "Sự bình yên nên là nơi ta bắt đầu, chứ không phải là nơi ta cố gắng đạt đến." Tôi diễn giải điều này có nghĩa là chúng ta nên bắt nguồn từ ý thức bình yên của bán cầu não phải và sử dụng các kỹ năng của bán cầu não trái để tương tác với thế giới bên ngoài. Ông cũng đã tạo ra cụm từ "hai luồng nhận thức hòa quyện vào nhau" để mô tả mối quan hệ giữa hai nửa bộ não của chúng ta. Tôi nghĩ đây là một góc nhìn sâu sắc và chính xác. Nhờ có thể chai (corpus callosum), hai bán cầu não của chúng ta đan xen vào nhau một cách phức tạp đến nỗi chúng ta nhận thức mình chỉ là một cá thể duy nhất. Tuy nhiên, qua việc hiểu rằng chúng ta có hai cách tồn tại rất khác biệt trên thế giới, chúng ta có thể chủ động lựa chọn để có nhiều quyền kiểm soát hơn đối với những gì đang diễn ra bên trong bộ não của mình, nhiều hơn chúng ta từng tưởng tượng!

Bán cầu não trái của tôi đã hoạt động hiệu quả trở lại khi nó lấy lại được khả năng xử lý thông tin với tốc độ nhanh. Giờ đây, khi đã hoàn toàn hoạt động bình thường, nó có xu hướng tái hòa nhập với cuộc sống ở một tốc độ mà tôi cảm giác như cả triệu dặm một giờ. Khỏi phải nói, cuộc cạnh tranh tự nhiên giữa các trung tâm ngôn ngữ ở bán cầu não trái và trải nghiệm bình yên nội tại của bán cầu não phải đã đưa tôi trở lại với trạng thái bình thường của con người. Một phần trong tôi vui sướng vì lại hoạt động tốt đến vậy. Một phần lớn hơn trong tôi lại khiếp sợ.

Trải nghiệm mất đi não trái này đã mở mang tâm trí tôi để nhìn nhận tích cực hơn về những người đã trải qua nhiều dạng chấn thương não khác nhau. Tôi thường tự hỏi, khi mất đi ngôn ngữ hay khả năng giao tiếp với người khác một cách bình thường, thì có thể những người đó đã đạt được những hiểu biết sâu sắc hay năng lực gì? Tôi không còn cảm thấy thương hại họ, những người khác biệt với tôi hay bị xem là không bình thường nữa. Tôi nhận ra rằng lòng thương hại không phải là một phản ứng phù hợp. Thay vì cảm thấy bị đẩy ra xa bởi một sự khác biệt, tôi lại bị thu hút về phía họ với tình cảm ấm áp và sự tò mò. Mê hoặc bởi sự độc đáo của họ và cảm thấy thôi thúc phải thiết lập một kết nối ý nghĩa, dù đó chỉ là một ánh nhìn thẳng, một nụ cười tử tế, hay một cái chạm phù hợp.

Khi tôi nhận thức việc chịu trách nhiệm cho những hoàn cảnh trong cuộc đời mình, tôi vào vị trí người cầm lái và sở hữu sức mạnh của chính mình. Để cố gắng giữ gìn sự an nhiên (một trái tim bình yên) trong một thế giới thường có cảm giác như đang quay cuồng với tốc độ nhanh đến nguy hiểm, tôi tiếp tục nỗ lực rất nhiều để duy trì một mối quan hệ lành mạnh giữa những gì đang diễn ra trong bán cầu não phải và trái của mình. Tôi thích thú khi biết rằng tôi đồng thời (tùy vào việc bạn hỏi bán cầu não nào) vừa lớn như vũ trụ, lại vừa chỉ là một nhúm bụi từ các vì sao.

Bộ não của mỗi người mỗi khác, nhưng để tôi chia sẻ với bạn một vài điều đơn giản mà tôi nhận thấy là đúng với bộ não của mình. Dường như khi tôi càng ý thức về việc mình đang ảnh hưởng đến các nguồn năng lượng xung quanh, tôi càng có nhiều tiếng nói hơn đối với những gì đến với mình. Để theo dõi mọi việc đang diễn ra thế nào trong cuộc sống, tôi chú ý đến cách mọi thứ đang trôi chảy, hay không trôi chảy trong thế giới quanh tôi. Tùy thuộc vào những gì tôi đang thu hút, tôi chịu trách nhiệm về diễn biến của mọi việc và chủ động thực hiện những điều chỉnh trên suốt quá trình. Điều này không có nghĩa là tôi hoàn toàn kiểm soát được mọi thứ xảy ra với mình. Tuy nhiên, tôi kiểm soát được cách tôi chọn để suy nghĩ và cảm nhận về những điều đó. Ngay cả những sự kiện tiêu cực cũng có thể được xem là những bài học cuộc sống quý giá, nếu tôi sẵn lòng chuyển sang góc nhìn của não phải và trải nghiệm tình huống với lòng trắc ẩn.

Giờ đây, khi các trung tâm ngôn ngữ và phần "kể chuyện" trong não trái của tôi đã hoạt động bình thường trở lại, tôi thấy tâm trí mình không chỉ thêu dệt nên những câu chuyện hoang đường mà còn có xu hướng mắc kẹt vào những lối suy nghĩ tiêu cực. Tôi nhận thấy rằng bước đầu tiên để thoát ra khỏi những vòng lặp dội lại của suy nghĩ hoặc cảm xúc tiêu cực là nhận ra khi nào mình đang mắc kẹt trong những vòng lặp đó. Với một số người, khả năng chú ý đến những gì bộ não đang nói với chính mình là điều khá dễ dàng và tự nhiên. Tuy nhiên, nhiều sinh viên đại học của tôi lại than phiền rằng họ tốn quá nhiều năng lượng khi quan sát những gì bộ não đang nói với họ. Học cách lắng nghe bộ não của bạn ở vị trí của người quan sát không phán xét cần phải có thực hành và sự kiên nhẫn, nhưng một khi bạn làm chủ được năng lực này, bạn sẽ được tự do vượt ra khỏi những bi kịch và tổn thương đầy lo lắng của phần "kể chuyện" bên trong mình.

Khi tôi ý thức được những vòng lặp nhận thức nào mà não mình đang vận hành, tôi liền tập trung vào cảm giác sinh lý của những vòng lặp đó bên trong cơ thể. Tôi có cảm thấy tỉnh táo không? Mắt tôi có giãn ra không? Hơi thở của tôi sâu hay nông? Tôi có cảm thấy tức ngực không? Tôi có cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng không? Dạ dày của tôi có khó chịu không? Tôi có cảm thấy bồn chồn hay lo lắng không? Chân tôi có đang rung không? Các vòng lặp thần kinh (mạch tư duy) của sự sợ hãi, lo âu hay tức giận, có thể được kích hoạt bởi đủ loại kích thích khác nhau. Nhưng một khi đã được kích hoạt, những cảm xúc khác nhau này sẽ tạo ra một phản ứng sinh lý có thể đoán trước mà bạn có thể rèn luyện bản thân để quan sát một cách có ý thức.

Khi bộ não của tôi chạy những vòng lặp có cảm giác phán xét gay gắt, phản tác dụng hoặc mất kiểm soát, tôi chờ 90 giây để phản ứng cảm xúc/sinh lý tan biến và sau đó tôi nói chuyện với bộ não của mình như thể nó là một nhóm trẻ. Tôi nói một cách chân thành: "Tôi đánh giá cao khả năng suy nghĩ và cảm nhận cảm xúc của các bạn, nhưng tôi thực sự không muốn nghĩ những suy nghĩ này hay cảm nhận những cảm xúc này nữa. Xin hãy ngừng khơi gợi những thứ này lên."

Về cơ bản, tôi đang có ý thức yêu cầu bộ não của mình ngừng mắc kẹt vào những lối suy nghĩ cụ thể. Dĩ nhiên, mỗi người làm điều này theo một cách khác nhau. Một số người chỉ dùng cụm từ "Hủy! Hủy!" hoặc họ thốt lên với bộ não của mình: "Bận lắm! Tôi bận lắm!" Hoặc họ nói "Đủ rồi, đủ rồi, đủ lắm rồi! Thôi đi!"

Tuy nhiên, chỉ đơn giản nghĩ những suy nghĩ này bằng giọng nói chân thật bên trong tôi thường không đủ để truyền tải thông điệp đến phần "kể chuyện", vốn luôn chú tâm thực hiện chức năng bình thường của nó. Tôi nhận thấy rằng khi tôi gắn một cảm xúc phù hợp vào những cụm từ này, và nghĩ về chúng với một tình cảm chân thật, thì phần "kể chuyện" của tôi dễ tiếp thu loại giao tiếp này hơn. Nếu tôi thực sự gặp khó khăn trong việc khiến bộ não của mình lắng nghe, tôi sẽ thêm một yếu tố vận động vào thông điệp của mình, như vẫy vẫy ngón tay trỏ trong không khí, hoặc đứng nghiêm với hai tay chống hông. Một bà mẹ đang mắng con sẽ hiệu quả hơn khi bà nói những gì mình muốn nói với sự nhiệt thành và truyền tải thông điệp của mình một cách đa chiều.

Tôi hoàn toàn tin rằng 99,999% tế bào trong não và cơ thể tôi muốn tôi được hạnh phúc, khỏe mạnh và thành công. Tuy nhiên, một phần nhỏ của "người kể chuyện" dường như không gắn bó vô điều kiện với niềm vui của tôi, và nó rất giỏi trong việc khám phá những lối suy nghĩ có khả năng thực sự làm chệch hướng cảm giác bình yên nội tại của tôi. Nhóm tế bào này đã được gọi bằng nhiều cái tên; một vài tên tôi yêu thích bao gồm Dàn Đồng Ca Chê Bai, Hội đồng Quản trị, và Ủy ban Bé Tí Chết Tiệt. Đây là những tế bào trong tâm trí ngôn ngữ của chúng ta, chúng có đủ mọi cách để vận hành các vòng lặp bi quan và u ám. Những tế bào này chạm vào các thuộc tính tiêu cực của chúng ta như ghen tị, sợ hãi và giận dữ. Chúng phát triển mạnh khi được rên rỉ, phàn nàn và chia sẻ với mọi người về việc mọi thứ tồi tệ đến mức nào.

Trong những tình huống tế bào bất tuân cực đoan, tôi dùng giọng nói chân thật của mình để đặt Dàn Đồng Ca Chê Bai của trung tâm ngôn ngữ vào một lịch trình nghiêm ngặt. Tôi cho phép phần "kể chuyện" của mình được than vãn thỏa thích từ 9 giờ đến 9 giờ 30 sáng và một lần nữa từ 9 giờ đến 9 giờ 30 tối. Nếu nó vô tình bỏ lỡ giờ than vãn, nó sẽ không được phép tái diễn hành vi đó cho đến lịch hẹn được phân bổ tiếp theo. Các tế bào của tôi nhanh chóng nhận được thông điệp rằng tôi rất nghiêm túc trong việc không mắc kẹt vào những vòng lặp suy nghĩ tiêu cực đó - nhưng chỉ khi tôi đủ kiên trì và quyết tâm để chú ý đến những mạch tư duy nào đang chạy trong não mình.

Tôi là một người tin tưởng mãnh liệt rằng việc chú ý đến những cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta là cực kỳ quan trọng đối với sức khỏe tinh thần. Theo tôi, việc đưa ra quyết định rằng sự lạm dụng bằng lời nói bên trong là hành vi không thể chấp nhận được chính là bước đầu tiên hướng tới việc tìm thấy sự bình yên sâu thẳm trong nội tâm. Tôi cảm thấy vô cùng mạnh mẽ khi nhận ra rằng phần "kể chuyện" tiêu cực trong não của tôi chỉ nhỏ bằng một hạt đậu phộng! Hãy thử tưởng tượng cuộc sống đã ngọt ngào biết bao khi những tế bào cáu kỉnh đó im lặng. Việc phục hồi não trái của tôi đồng nghĩa với việc tôi phải một lần nữa trao tiếng nói cho tất cả các tế bào của mình. Tuy nhiên, tôi đã học được rằng để bảo vệ sức khỏe tinh thần tổng thể, tôi cần phải chăm sóc khu vườn tâm trí của mình và kiểm soát những tế bào này. Tôi nhận thấy rằng phần "kể chuyện" của tôi chỉ cần một chút chỉ dẫn kỷ luật từ tâm trí có ý thức của tôi về những gì tôi muốn và những gì tôi thấy không thể chấp nhận. Nhờ có đường dây giao tiếp cởi mở của chúng tôi, con người chân thật của tôi có nhiều tiếng nói hơn đối với những gì đang diễn ra với nhóm tế bào đặc biệt này; và tôi dành rất ít thời gian mắc kẹt vào những lối suy nghĩ không mong muốn hoặc không phù hợp.

Tuy nhiên, dù nói vậy, tôi thường thấy buồn cười trước những trò tinh quái của phần "kể chuyện" khi phản ứng lại với kiểu chỉ đạo này. Tôi nhận thấy rằng, giống như những đứa trẻ nhỏ, các tế bào này có thể thách thức quyền lực của giọng nói chân thật của tôi và thử thách sự quyết tâm của tôi. Một khi bị yêu cầu im lặng, chúng có xu hướng dừng lại một lát rồi ngay lập tức tái khởi động những vòng lặp bị cấm đoán đó. Nếu tôi không kiên trì với mong muốn suy nghĩ về những điều khác, và chủ động khởi tạo những mạch tư duy mới, thì những vòng lặp không mời mà đến đó có thể tạo ra sức mạnh mới và bắt đầu độc chiếm tâm trí tôi một lần nữa. Để chống lại hoạt động của chúng, tôi luôn có sẵn danh sách ba điều để chuyển hướng ý thức của mình đến khi cần: 1) Tôi nhớ lại điều gì đó mà tôi thấy hấp dẫn và muốn suy ngẫm sâu hơn, 2) Tôi nghĩ về điều gì đó mang lại cho tôi niềm vui lớn, hoặc 3) Tôi nghĩ về điều gì đó tôi muốn làm. Khi tôi rất cần thay đổi suy nghĩ của mình, tôi sử dụng những công cụ như vậy.

Tôi cũng nhận thấy rằng khi tôi ít ngờ tới nhất – khi cảm thấy mệt mỏi về thể chất hoặc yếu đuối về mặt cảm xúc – những mạch tư duy tiêu cực đó có xu hướng ngóc đầu dậy gây tổn thương. Tôi càng nhận thức rõ về những gì bộ não mình đang nói và cảm giác của những suy nghĩ đó bên trong cơ thể, tôi càng sở hữu nhiều sức mạnh hơn trong việc lựa chọn những gì tôi muốn dành thời gian suy nghĩ và cách tôi muốn cảm nhận. Nếu tôi muốn giữ được sự bình yên nội tại, tôi phải sẵn lòng kiên định và bền bỉ chăm sóc khu vườn tâm trí của mình từng khoảnh khắc, và sẵn sàng đưa ra quyết định đó hàng nghìn lần mỗi ngày.

Những lối suy nghĩ của chúng ta được xây dựng trên các mạch tư duy đa chiều phong phú mà chúng ta có thể học cách xem xét kỹ lưỡng. Đầu tiên, mỗi lối suy nghĩ đều có một chủ đề – điều gì đó mà tôi đang nghĩ đến về mặt nhận thức. Ví dụ, giả sử tôi đang nghĩ về chú chó nhỏ Nia của mình, chú đã dành phần lớn trong tám năm cuối đời ngồi trên lòng tôi, giúp tôi viết cuốn sách này. Suy nghĩ về Nia là một mạch tư duy cụ thể trong não tôi. Thứ hai, mỗi lối suy nghĩ có thể đi kèm hoặc không đi kèm với một mạch cảm xúc liền kề mà tôi nhận thức được. Trong trường hợp của Nia, tôi thường trải nghiệm niềm vui lớn khi nghĩ về chú vì chú là một sinh vật vô cùng đáng yêu. Trong não tôi, mạch tư duy chủ đề về Nia và mạch cảm xúc vui vẻ được liên kết mật thiết. Cuối cùng, những mạch tư duy và cảm xúc cụ thể này cũng có thể liên kết với một số mạch sinh lý phức tạp hơn của tôi, mà khi được kích thích sẽ dẫn đến hành vi có thể đoán trước.

Ví dụ: khi tôi nghĩ về Nia (mạch tư duy), tôi trải nghiệm cảm giác vui sướng (mạch cảm xúc) và thường xuyên hơn, tôi cảm thấy vô cùng phấn khích (mạch sinh lý) và có những hành vi giống như một chú cún con (mạch tư duy đa chiều). Tôi ngay lập tức chuyển sang giọng nói trẻ con và mắt tôi giãn ra. Niềm vui của tôi trở nên rõ rệt, và tôi tự nhiên lắc lư cơ thể như thể đang vẫy đuôi! Tuy nhiên, bên cạnh mạch tư duy phấn khích và hoạt náo này, vào những dịp khác, tôi cũng có xu hướng phản ứng lại với suy nghĩ về Nia bằng một nỗi buồn bao trùm - khi tôi tiếc thương cho sự mất mát người bạn bốn chân yêu quý của mình. Chỉ trong khoảnh khắc suy nghĩ thay đổi, cùng với mạch cảm xúc và sinh lý tiềm ẩn của nó, mắt tôi có thể ngấn lệ. Mắc kẹt trong vòng lặp của nỗi đau buồn sâu sắc, ngực tôi thắt lại, hơi thở trở nên nông, và về mặt cảm xúc tôi cảm thấy chán nản. Cảm thấy chân tay bủn rủn, năng lượng của tôi cạn kiệt và tôi khuất phục trước những vòng lặp tăm tối.

Những ý nghĩ và cảm xúc mãnh liệt này có thể lập tức tràn vào tâm trí tôi, nhưng một lần nữa — sau khi 90 giây của chúng trôi qua, tôi có quyền chủ động lựa chọn xem mình muốn gắn kết với “vòng lặp” cảm xúc và sinh lý nào. Tôi tin rằng, để duy trì sức khỏe, chúng ta cần chú ý thật kỹ đến lượng thời gian mà mình bị mắc kẹt trong các mạch cảm xúc của cơn giận hay sự tuyệt vọng sâu sắc. Việc chìm đắm quá lâu trong những vòng lặp cảm xúc mãnh liệt này có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng cho cả thể chất lẫn tinh thần, bởi sức mạnh mà chúng có đối với hệ cảm xúc và sinh lý của chúng ta. Tuy nhiên, song song với đó, chúng ta cũng cần trân trọng những cảm xúc này mỗi khi chúng trỗi dậy trong ta. Khi tôi bị khuấy động bởi những phản ứng tự động trong não, tôi cảm ơn các tế bào của mình vì đã cho tôi khả năng trải nghiệm cảm xúc đó, rồi tôi lựa chọn đưa tâm trí trở lại với giây phút hiện tại.

Những suy nghĩ và cảm xúc mãnh liệt này có khả năng nhảy vào tâm trí tôi ngay lập tức, nhưng một lần nữa, sau khi 90 giây của chúng trôi qua, tôi có quyền năng lựa chọn một cách có ý thức xem mình muốn mắc kẹt vào những vòng lặp cảm xúc và sinh lý nào. Tôi tin rằng việc chúng ta chú ý kỹ đến việc mình dành bao nhiêu thời gian mắc kẹt trong mạch tư duy của sự tức giận, hay trong vực sâu của tuyệt vọng là điều sống còn đối với sức khỏe của chúng ta. Bị cuốn vào những vòng lặp đầy cảm xúc này trong thời gian dài có thể gây ra những hậu quả tàn khốc cho sức khỏe thể chất và tinh thần của chúng ta vì sức mạnh chúng có đối với các mạch cảm xúc và sinh lý. Tuy nhiên, dù nói vậy, việc chúng ta tôn trọng những cảm xúc này khi chúng trỗi dậy trong ta cũng quan trọng không kém. Khi tôi bị lay động bởi các mạch tư duy tự động của mình, tôi cảm ơn các tế bào của mình vì khả năng trải nghiệm cảm xúc đó, và sau đó tôi lựa chọn đưa suy nghĩ của mình trở về với khoảnh khắc hiện tại.

Tìm được sự cân bằng giữa việc quan sát các mạch cảm xúc trong não và việc đắm chìm vào chúng là yếu tố thiết yếu cho quá trình chữa lành của chúng ta. Mặc dù tôi trân trọng khả năng của bộ não trong việc trải nghiệm mọi cảm xúc, tôi vẫn cẩn trọng với việc để mình mắc kẹt quá lâu trong một “vòng lặp” cảm xúc cụ thể nào đó. Cách lành mạnh nhất mà tôi biết để vượt qua một cảm xúc một cách hiệu quả là hoàn toàn buông xuôiđón nhận trọn vẹn cảm xúc đó khi “vòng lặp sinh lý” của nó trỗi dậy trong tôi. Tôi chỉ đơn giản chấp nhận vòng lặp ấy và để nó tự diễn ra trong khoảng 90 giây. Cũng giống như những đứa trẻ, cảm xúc sẽ được chữa lành khi chúng được lắng nghe và thừa nhận. Theo thời gian, cường độ và tần suất của những “mạch cảm xúc” này thường sẽ giảm dần.

Những suy nghĩ thực sự mạnh mẽ được xem là mạnh mẽ vì chúng đồng thời vận hành nhiều mạch cảm xúc và sinh lý. Những suy nghĩ mà chúng ta định nghĩa là trung tính được xem là trung tính vì chúng không kích thích các mạch tư duy phức tạp. Việc chú ý đến tổ hợp mạch tư duy nào chúng ta đang vận hành đồng thời sẽ cho chúng ta những hiểu biết sâu sắc về cách tâm trí chúng ta được kết nối về cơ bản, và kết quả là, làm thế nào chúng ta có thể chăm sóc khu vườn của mình hiệu quả hơn.

Ngoài việc dành nhiều thời gian trò chuyện với các tế bào não, tôi đang có một cuộc tình nồng thắm với năm mươi nghìn tỷ thiên tài phân tử tạo nên cơ thể mình. Tôi rất biết ơn vì chúng đang sống và làm việc cùng nhau trong sự hòa hợp hoàn hảo đến nỗi tôi hoàn toàn tin tưởng chúng sẽ mang lại sức khỏe cho tôi. Điều đầu tiên mỗi buổi sáng và điều cuối cùng mỗi buổi tối, tôi thành tâm ôm gối, đặt tay này vào tay kia, và có ý thức cảm ơn các tế bào của mình vì một ngày tuyệt vời nữa. Tôi quan tâm đủ để nói ra thành lời. "Cảm ơn các cô gái. Cảm ơn vì một ngày tuyệt vời nữa!", và tôi nói điều đó với một cảm giác biết ơn mãnh liệt trong tim. Sau đó tôi khẩn cầu các tế bào của mình, Xin hãy chữa lành cho tôi, và tôi hình dung các tế bào miễn dịch của mình đang đáp lại.

Tôi yêu thương các tế bào của mình vô điều kiện với một trái tim rộng mở và một tâm trí biết ơn. Bất chợt trong ngày, tôi thừa nhận sự tồn tại của chúng và nhiệt tình cổ vũ chúng. Tôi là một sinh vật sống tuyệt vời có khả năng tỏa năng lượng của mình ra thế giới, chỉ là nhờ có chúng. Khi tôi đi vệ sinh, tôi cổ vũ các tế bào của mình vì đã loại bỏ chất thải đó ra khỏi cơ thể. Khi tôi đi tiểu, tôi ngưỡng mộ thể tích mà các tế bào bàng quang của tôi có thể chứa. Khi tôi bị đói cồn cào và không thể ăn ngay, tôi nhắc nhở các tế bào của mình rằng tôi có nhiên liệu (mỡ) dự trữ ở hông. Khi tôi cảm thấy bị đe dọa, tôi cảm ơn các tế bào của mình vì khả năng chiến đấu, bỏ chạy, hoặc giả chết.

Đồng thời, tôi lắng nghe cơ thể mình khi nó nói chuyện với tôi. Nếu tôi cảm thấy mệt mỏi, tôi cho các tế bào của mình được ngủ. Khi tôi cảm thấy lười biếng, tôi cho các tế bào của mình được vận động. Khi tôi bị đau, tôi trở nên tĩnh lặng, nâng niu vết thương, và có ý thức đầu hàng nỗi đau, điều này giúp nó tan biến. Cơn đau là công cụ mà các tế bào của chúng ta sử dụng để giao tiếp với não bộ rằng có một chấn thương ở đâu đó trong cơ thể. Các tế bào của chúng ta kích thích các thụ thể đau để khiến não bộ tập trung và chú ý. Một khi não bộ của tôi thừa nhận sự tồn tại của cơn đau, thì nó đã hoàn thành mục đích của mình và hoặc sẽ giảm cường độ, hoặc biến mất.

Theo quan điểm của tôi, tâm trí con người khi tập trung là công cụ mạnh mẽ nhất trong vũ trụ, và thông qua việc sử dụng ngôn ngữ, bán cầu não trái của chúng ta có khả năng chỉ đạo (hoặc cản trở) quá trình chữa lành và phục hồi thể chất của chúng ta. Tâm trí bản ngã bằng lời nói của não trái tôi hoạt động như người đội trưởng đội cổ vũ cho năm mươi nghìn tỷ thiên tài phân tử của mình, và khi tôi định kỳ động viên các tế bào của mình bằng câu Cố lên các cô gái!, tôi không thể không nghĩ rằng điều này tạo ra một loại rung động nào đó trong cơ thể tôi, thúc đẩy một môi trường chữa lành. Tôi tin rằng khi các tế bào của tôi khỏe mạnh và hạnh phúc, thì tôi cũng khỏe mạnh và hạnh phúc.

Tất cả những điều này không có nghĩa là những người bị bệnh tâm thần thực sự có khả năng lựa chọn hoàn toàn những gì đang diễn ra bên trong bộ não của họ. Tuy nhiên, tôi tin rằng tất cả các triệu chứng của bệnh tâm thần nghiêm trọng đều xuất phát từ một cơ sở sinh học: những tế bào nào đang giao tiếp với những tế bào nào, bằng những hóa chất nào và với số lượng hóa chất ra sao. Nghiên cứu não bộ đang ở giai đoạn tiên phong trong việc tìm hiểu các mạch thần kinh nền tảng của bệnh tâm thần, và khi kiến thức của chúng ta tăng lên, sẽ có sự hiểu biết sâu sắc hơn về cách chúng ta có thể giúp mọi người theo dõi và chăm sóc sức khỏe tâm trí của họ một cách hiệu quả hơn.

Về các lựa chọn điều trị, chúng ta có khả năng tác động đến các tế bào não của mình bằng phương pháp hóa học thông qua việc sử dụng thuốc, bằng phương pháp điện thông qua kích thích điện, và bằng phương pháp nhận thức thông qua liệu pháp tâm lý. Theo tôi, mục đích của việc điều trị y tế là để tăng khả năng chúng ta chia sẻ một thực tại chung. Tôi ủng hộ việc mọi người khám phá những nguồn lực nào có thể giúp họ kết nối với người khác dễ dàng hơn. Thật không may, 60% những người được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt không nhận ra rằng họ bị bệnh. Kết quả là, họ không tìm kiếm hoặc coi trọng việc điều trị và thường tự chữa bệnh bằng cách lạm dụng ma túy hoặc rượu. Ngay cả việc sử dụng những chất này để giải trí (bởi bất kỳ ai) cũng làm giảm khả năng chia sẻ một thực tại chung của chúng ta, và do đó có thể phản tác dụng đối với sức khỏe của một người.

Mặc dù một số cá nhân ủng hộ quyền được điên, tôi lại cho rằng trải nghiệm sự tỉnh táo và chia sẻ một thực tại chung là quyền công dân của mỗi người – bất kể nguyên nhân gây ra bệnh tật hay chấn thương não của họ là gì.