Phụ lục B
Những Lời khuyên để Hồi phục của Jill Bolte Taylor, Ph.D.
Đột quỵ vén màn Giác ngộ
Mười Câu hỏi Đánh giá:
Bạn đã đưa tôi đi kiểm tra mắt và tai chưa, để chắc rằng bạn biết tôi có thể thấy và nghe được những gì?
Tôi có thể phân biệt màu sắc không?
Tôi có nhận thức được không gian ba chiều không?
Tôi có cảm nhận nào về thời gian không?
Tôi có thể nhận ra tất cả các bộ phận trên cơ thể là của mình không?
Tôi có thể phân biệt được giọng nói với tiếng ồn xung quanh không?
Tôi có lấy được thức ăn không? Tay tôi có mở được hộp đựng không? Tôi có đủ sức và sự khéo léo để tự ăn không?
Tôi có thoải mái không? Tôi có đủ ấm không? Hay có khát không? Hay có đau không?
Tôi có quá nhạy cảm với các kích thích giác quan (ánh sáng hoặc âm thanh) không? Nếu có, hãy mang cho tôi nút bịt tai để tôi có thể ngủ, và kính râm để tôi có thể mở mắt.
Tôi có thể suy nghĩ theo trình tự không? Tôi có biết tất và giày là gì không? Tôi có biết phải mang tất trước khi mang giày không?
Bốn Mươi Điều Tôi Cần Nhất
Tôi không ngốc, tôi chỉ bị tổn thương. Xin hãy tôn trọng tôi.
Hãy đến gần, nói chậm và phát âm rõ ràng.
Hãy lặp lại lời bạn nói – hãy cho rằng tôi không biết gì cả và bắt đầu lại từ đầu, hết lần này đến lần khác.
Hãy kiên nhẫn với tôi ở lần thứ 20 bạn dạy tôi điều gì đó, giống như lần đầu tiên.
Hãy đến với tôi bằng một trái tim rộng mở và hãy dịu lại. Cứ từ từ thôi.
Hãy ý thức về những gì ngôn ngữ cơ thể và nét mặt của bạn đang truyền đạt cho tôi.
Hãy nhìn vào mắt tôi. Tôi ở trong này – hãy đến tìm tôi. Hãy động viên tôi.
Xin đừng lớn tiếng – tôi không điếc, tôi chỉ bị tổn thương.
Hãy chạm vào tôi một cách phù hợp và kết nối với tôi.
Hãy tôn trọng sức mạnh chữa lành của giấc ngủ.
Hãy bảo vệ năng lượng của tôi. Không radio trò chuyện, TV, hay những vị khách bồn chồn! Hãy để các cuộc thăm viếng diễn ra ngắn gọn (năm phút).
Hãy kích thích não bộ của tôi khi tôi có chút năng lượng nào để học điều gì đó mới, nhưng hãy biết rằng chỉ một chút thôi cũng có thể làm tôi kiệt sức nhanh chóng.
Hãy dùng đồ chơi và sách giáo dục phù hợp với lứa tuổi (tuổi tập đi) để dạy tôi.
Hãy giới thiệu tôi với thế giới thông qua vận động. Hãy để tôi cảm nhận mọi thứ. (Tôi lại là một đứa trẻ sơ sinh.)
Dạy tôi bằng cách làm mẫu để tôi bắt chước.
Hãy tin rằng tôi đang cố gắng – chỉ là không theo trình độ kỹ năng hay lịch trình của bạn.
Hãy hỏi tôi những câu hỏi trắc nghiệm. Tránh các câu hỏi Có/Không.
Hãy hỏi tôi những câu hỏi có câu trả lời cụ thể. Hãy cho tôi thời gian để tìm kiếm câu trả lời.
Đừng đánh giá khả năng nhận thức của tôi qua tốc độ suy nghĩ của tôi.
Hãy đối xử với tôi nhẹ nhàng, như cách bạn đối xử với một trẻ sơ sinh.
Hãy nói chuyện trực tiếp với tôi, chứ đừng nói về tôi với người khác.
Hãy cổ vũ tôi. Hãy tin rằng tôi sẽ hồi phục hoàn toàn, dù cho có mất hai mươi năm!
Hãy tin rằng bộ não của tôi luôn có thể tiếp tục học hỏi.
Hãy chia nhỏ mọi hành động thành các bước hành động nhỏ hơn.
Hãy tìm xem những trở ngại nào ngăn tôi thành công trong một công việc.
Hãy làm rõ cho tôi biết cấp độ hoặc bước tiếp theo là gì để tôi biết mình đang hướng tới điều gì.
Hãy nhớ rằng tôi phải thành thạo ở một cấp độ chức năng trước khi có thể chuyển sang cấp độ tiếp theo.
Hãy ăn mừng tất cả những thành công nhỏ của tôi. Chúng truyền cảm hứng cho tôi.
Xin đừng nói hết câu hộ tôi hoặc điền vào những từ tôi không tìm được. Tôi cần rèn luyện bộ não của mình.
Nếu tôi không thể tìm thấy một "hồ sơ" cũ, hãy chủ động tạo một hồ sơ mới.
Tôi có thể muốn bạn nghĩ rằng tôi hiểu nhiều hơn thực tế.
Hãy tập trung vào những gì tôi có thể làm thay vì than vãn về những gì tôi không thể làm.
Hãy giới thiệu tôi với cuộc sống cũ của mình. Đừng cho rằng vì tôi không thể chơi nhạc như trước đây mà tôi sẽ không còn thích âm nhạc hay một loại nhạc cụ nữa.
Hãy nhớ rằng khi thiếu một số chức năng, tôi đã có được những khả năng khác.
Hãy giúp tôi luôn gần gũi với gia đình, bạn bè và những người yêu thương ủng hộ tôi. Hãy tạo một bức tường dán ảnh ghép từ những tấm thiệp và hình ảnh mà tôi có thể nhìn thấy. Hãy ghi chú thích để tôi có thể xem lại.
Hãy kêu gọi mọi người giúp đỡ! Hãy tạo một đội ngũ chữa lành cho tôi. Hãy báo cho mọi người để họ có thể gửi tình yêu thương đến tôi. Hãy cập nhật cho họ về tình hình của tôi và nhờ họ làm những việc cụ thể để hỗ trợ tôi – ví dụ như hình dung tôi có thể nuốt một cách dễ dàng hoặc có thể nhấc người lên vị trí ngồi.
Hãy yêu thương con người của tôi hôm nay. Đừng bắt tôi phải là con người của tôi trước đây. Bây giờ tôi đã có một bộ não khác.
Hãy bảo vệ tôi nhưng đừng cản trở sự tiến bộ của tôi.
Hãy cho tôi xem các đoạn video cũ quay cảnh tôi đang làm việc gì đó để nhắc tôi nhớ lại cách tôi đã nói, đã đi, và đã cử động ra sao.
Hãy nhớ rằng các loại thuốc tôi dùng có thể vừa khiến tôi mệt mỏi, vừa che lấp khả năng của tôi trong việc biết được cảm giác làm chính mình là như thế nào.