Skip to content

Bhikkhu Sujato [link]

Tỳ Kheo Thích Minh Châu [link]

Phẩm về Niệm Thân

AN 1.575–615 Phẩm Niệm Thân

575. “Này các Tỳ kheo, người nào hướng tâm đến đại dương thì bao gồm tất cả các dòng sông chảy vào đó. Cũng vậy, người nào đã tu tập và phát triển niệm thân (mindfulness of the body / sự tỉnh thức về thân) thì bao gồm tất cả các thiện pháp (skillful qualities / các phẩm chất tốt lành, thiện lành) thuộc phần giác ngộ.”

XXI. Phẩm Thiền Ðịnh (2) (Thân Hành Niệm)

1-70.

1. Như một ai, này các Tỷ-kheo, với tâm biến mãn cùng khắp biển lớn, có thể bao gồm tất cả con sống bé nhỏ đổ vào biển cả, cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ai tu tập, làm cho sung mãn thân hành niệm, cũng bao gồm tất cả thiện pháp, gồm những pháp thuộc về minh phần.

576–582. “Này các Tỳ kheo, một pháp, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự xúc động tâm linh mãnh liệt (great urgency / sự rung động tâm linh mạnh mẽ thúc đẩy tu tập) … lợi ích lớn lao … sự an ổn lớn lao khỏi các ách trói buộc (great sanctuary from the yoke / sự giải thoát an ổn khỏi các trói buộc) … chánh niệm và tỉnh giác (mindfulness and awareness / sự tỉnh thức và nhận biết rõ ràng) … đạt được tri kiến (gaining knowledge and vision / sự thấy biết như thật) … sự sống thiền định an vui trong hiện tại (blissful meditation in this life / sự an trú trong thiền định với niềm vui ngay trong đời này) … chứng ngộ quả của minh và giải thoát (the realization of the fruit of knowledge and freedom / sự đạt được kết quả của trí tuệ và sự giải thoát). Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Pháp này, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự xúc động tâm linh mãnh liệt … lợi ích lớn lao … sự an ổn lớn lao khỏi các ách trói buộcchánh niệm và tỉnh giácđạt được tri kiếnsự sống thiền định an vui trong hiện tạichứng ngộ quả của minh và giải thoát.”

2-8. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến cảm hứng lớn, lợi ích lớn, an ổn lớn khỏi các khổ ách, chánh niệm tỉnh giác, đưa đến chứng đắc tri kiến, đưa đến hiện tại lạc trú, đưa đến chứng ngộ quả minh và giải thoát. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Ðây là một pháp, này các Tỷ-kheo, tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến cảm hứng lớn…, đưa đến chứng ngộ quả minh và giải thoát.

583. “Này các Tỳ kheo, khi một pháp được tu tập và phát triển, thân và tâm trở nên khinh an, tầm và tứ lắng dịu (thinking and considering settle down / sự suy nghĩ và xem xét ban đầu lắng xuống), và tất cả các pháp thuộc phần giác ngộ được phát triển viên mãn. Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Khi pháp này được tu tập và phát triển, thân và tâm trở nên khinh an, tầm và tứ lắng dịu, và tất cả các pháp thuộc phần giác ngộ được phát triển viên mãn.”

9-12. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, thân được khinh an, tâm được khinh an, tầm tứ được tịnh chỉ, toàn bộ các pháp thuộc về minh phần đi đến tu tập, làm cho viên mãn. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi tu tập, làm cho sung mãn một pháp này, thân được khinh an, tâm được khinh an, tầm và tứ được tịnh chỉ, toàn bộ các pháp thuộc về minh phần đi đến tu tập, làm chi viên mãn.

584. “Này các Tỳ kheo, khi một pháp được tu tập và phát triển, bất thiện pháp (unskillful qualities / các phẩm chất xấu ác, không thiện lành) không sinh khởi, và nếu đã sinh khởi thì được từ bỏ. Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Khi pháp này được tu tập và phát triển, bất thiện pháp không sinh khởi, và nếu đã sinh khởi thì được từ bỏ.”

13. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, các pháp bất thiện chưa sanh không sanh khởi, và các pháp bất thiện đã sanh bị đoạn tận. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi tu tập, khi làm cho sung mãn một pháp này, các pháp bất thiện chưa sanh không sanh khởi, các pháp bất thiện đã sanh bị đoạn tận.

585. “Này các Tỳ kheo, khi một pháp được tu tập và phát triển, thiện pháp sinh khởi, và khi đã sinh khởi thì tăng trưởng và lớn mạnh. Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Khi pháp này được tu tập và phát triển, thiện pháp sinh khởi, và khi đã sinh khởi thì tăng trưởng và lớn mạnh.”

14-15. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, các pháp thiện chưa sanh được sanh khởi, và các pháp thiện đã sanh đưa đến tăng trưởng, quảng đại. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi tu tập, khi làm cho sung mãn một pháp này, này các Tỷ-kheo, các pháp thiện chưa sanh…đưa đến tăng trưởng, quảng đại.

586–590. “Này các Tỳ kheo, khi một pháp được tu tập và phát triển, vô minh (ignorance / sự không sáng suốt, không biết rõ) được từ bỏ … minh (knowledge / sự sáng suốt, trí tuệ) sinh khởi … ngã mạn ‘ta là’ (the conceit ‘I am’ / sự kiêu ngạo về cái ‘tôi’) được từ bỏ … các tùy miên (the underlying tendencies / những khuynh hướng ngấm ngầm) được nhổ bật gốc … các kiết sử (the fetters / những trói buộc) được từ bỏ. Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Khi pháp này được tu tập và phát triển, vô minh được từ bỏ … minh sinh khởi … ngã mạn ‘ta là’ được từ bỏ … các tùy miên được nhổ bật gốc … các kiết sử được từ bỏ.”

16-21. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, vô minh được đoạn tận, minh sanh khởi, ngã mạn được đoạn tận, các tùy miên được nhổ sạch, các kiết sử bị đoạn tận. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi một pháp này dược tu tập, được làm cho sung mãn, vô minh bị đoạn tận… các kiết sử bị đoạn tận.

591–592. “Này các Tỳ kheo, một pháp, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự đoạn diệt bằng trí tuệ (demolition by wisdom / sự đoạn trừ bằng trí tuệ) … đến sự tịch diệt do không chấp thủ (extinguishment by not grasping / sựดับสิ้น phiền não do không bám víu). Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Pháp này, này các Tỳ kheo, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự đoạn diệt bằng trí tuệ … đến sự tịch diệt do không chấp thủ.”

22-23. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự phân tích của trí tuệ, đưa đến Niết-bàn không có chấp thủ. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi một pháp này được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự phân tích … không có chấp thủ.

593–595. “Khi một pháp được tu tập và phát triển, có sự thâm nhập nhiều giới (penetration of many elements / sự hiểu rõ nhiều yếu tố, thành phần) … sự thâm nhập các giới khác nhau (penetration of diverse elements / sự hiểu rõ các yếu tố, thành phần đa dạng) … sự phân tích nhiều giới (analysis of many elements / sự phân tích các yếu tố, thành phần). Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Khi pháp này được tu tập và phát triển, có sự thâm nhập nhiều giớisự thâm nhập các giới khác nhausự phân tích nhiều giới.”

24-26. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự thông đạt của nhiều giới, sự thông đạt của nhiều giới sai biệt, sự vô ngại giải của nhiều giới. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi một pháp này được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự thông đạt … sự vô ngại giải của nhiều giới.

596–599. “Này các Tỳ kheo, một pháp, khi được tu tập và phát triển, đưa đến chứng ngộ quả Dự lưu (realization of the fruit of stream-entry / sự đạt được quả vị của bậc nhập dòng Thánh) … Nhất lai (once-return / quả vị của bậc chỉ còn một lần trở lại) … Bất lai (non-return / quả vị của bậc không còn trở lại) … A-la-hán (perfection / quả vị của bậc đã hoàn thiện, giải thoát hoàn toàn). Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Pháp này, khi được tu tập và phát triển, đưa đến chứng ngộ quả Dự lưuNhất laiBất laiA-la-hán.”

27-30. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự chứng ngộ quả Dự lưu, đưa đến sự chứng ngộ quả Nhất lai, đưa đến sự chứng ngộ quả Bất lai, đưa đến sự chứng ngộ quả A-la-hán. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi một pháp này dược tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự chứng ngộ quả Dự lưu,… quả A-la-hán.

600–615. “Này các Tỳ kheo, một pháp, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự chứng đắc trí tuệ (getting of wisdom / sự đạt được trí tuệ) … sự tăng trưởng trí tuệ (growth of wisdom / sự phát triển của trí tuệ) … sự gia tăng trí tuệ (increase of wisdom / sự lớn mạnh của trí tuệ) … đến trí tuệ lớn (great wisdom / trí tuệ vĩ đại) … đến trí tuệ rộng khắp (widespread wisdom / trí tuệ bao trùm) … đến trí tuệ dồi dào (abundant wisdom / trí tuệ phong phú) … đến trí tuệ sâu sắc (deep wisdom / trí tuệ thâm sâu) … đến trí tuệ phi thường (extraordinary wisdom / trí tuệ vượt trội, không tầm thường) … đến trí tuệ bao la (vast wisdom / trí tuệ rộng lớn) … đến trí tuệ sung mãn (much wisdom / nhiều trí tuệ, trí tuệ phong phú) … đến trí tuệ nhanh nhạy (fast wisdom / trí tuệ mau lẹ) … đến trí tuệ nhẹ nhàng (light wisdom / trí tuệ linh hoạt, không nặng nề) … đến trí tuệ hoan hỷ (laughing wisdom / trí tuệ phát sinh cùng niềm vui) … đến trí tuệ mau chóng (swift wisdom / trí tuệ thần tốc) … đến trí tuệ sắc bén (sharp wisdom / trí tuệ nhạy bén) … đến trí tuệ thấu suốt (penetrating wisdom / trí tuệ xuyên thấu). Pháp gì vậy? Đó là niệm thân. Pháp này, khi được tu tập và phát triển, đưa đến sự chứng đắc trí tuệsự tăng trưởng trí tuệsự gia tăng trí tuệ … đến trí tuệ lớn … đến trí tuệ rộng khắp … đến trí tuệ dồi dào … đến trí tuệ sâu sắc … đến trí tuệ phi thường … đến trí tuệ bao la … đến trí tuệ sung mãn … đến trí tuệ nhanh nhạy … đến trí tuệ nhẹ nhàng … đến trí tuệ hoan hỷ … đến trí tuệ mau chóng … đến trí tuệ sắc bén … đến trí tuệ thấu suốt.”

31-46. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, khi được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến sự chứng đắc trí tuệ, đưa đến sự tăng trưởng trí tuệ, đưa đến quảng đại trí tuệ, đưa đến đại trí tuệ, đưa đến trí tuệ rộng rãi, đưa đến qủang đại trí tuệ, đưa đến thâm sâu trí tuệ, đưa đến vô song trí tuệ, đưa đến vô hạn trí tuệ, đưa đến nhiều trí tuệ, đưa đến trí tuệ nhanh lẹ, đưa đến trí tuệ nhẹ nhàng, đưa đến trí tuệ hoan hỉ, đưa đến trí tuệ tốc hành, đưa đến trí tuệ sắc sảo, đưa đến trí tuệ thể nhập. Một pháp ấy là gì? Chính là thân hành niệm. Khi một pháp này dược tu tập, dược làm cho sung mãn, đưa đến sự chứng đắc trí tuệ,…đưa đến trí tuệ thể nhập.