Skip to content

Bhikkhu Sujato [link]

Tỳ Kheo Thích Minh Châu [link]

Phẩm Mong Ước

AN 2.130–140 Āyācanavagga

130. “Một vị Tỳ kheo có tín (faith / niềm tin) nên mong ước một cách đúng đắn rằng: ‘Mong sao ta được như Sāriputta và Moggallāna!’ Đây là thước đo và chuẩn mực cho các đệ tử Tỳ kheo của ta, tức là Sāriputta và Moggallāna.”

XII. Phẩm Hy Cầu

1 - 11 Hy Cầu

1.- Tỷ-kheo có tín tâm, này các Tỷ-kheo, nếu hy cầu một cách chơn chánh, sẽ hy cầu như sau: “Mong rằng ta sẽ như Sàriputta và Moggallàna”. Ðây là cán cân, này các Tỷ-kheo, đây là đồ đo lường đối với các đệ tử Tỷ-kheo của Ta, tức là Sàriputta và Moggallàna.

131. “Một vị Tỳ kheo ni có tín nên mong ước một cách đúng đắn rằng: ‘Mong sao ta được như Tỳ kheo ni Khemā và Uppalavaṇṇā!’ Đây là thước đo và chuẩn mực cho các đệ tử Tỳ kheo ni của ta, tức là Tỳ kheo ni Khemā và Uppalavaṇṇā.”

2. Tỷ-kheo-ni có tín tâm, này các Tỷ-kheo, nếu hy cầu một cách chơn chánh, sẽ hy cầu như sau: “Mong rằng ta sẽ như Tỷ-kheo-ni Khemà và Uppalavannà”. Ðây là cán cân, này các Tỷ-kheo, đây là đồ đo lường đối với các đệ tử Tỷ-kheo của Ta, tức là Tỷ-kheo-ni Khemà và Uppalavannà.

132. “Một nam cư sĩ có tín nên mong ước một cách đúng đắn rằng: ‘Mong sao ta được như gia chủ Citta và Hatthaka ở xứ Āḷavī!’ Đây là thước đo và chuẩn mực cho các nam đệ tử tại gia của ta, tức là gia chủ Citta và Hatthaka ở xứ Āḷavī.”

3. Cư sĩ có tín tâm, này các Tỷ-kheo, nếu hy cầu một cách chơn chánh, sẽ hy cầu như sau: “Mong rằng ta sẽ như gia chủ Citta và Hatthaka ở Alavì”. Ðây là cán cân, này các Tỷ-kheo, đây là đồ đo lường đối với các đệ tử cư sĩ của Ta, tức là gia chủ Citta và Hatthaka ở Alavì.

133. “Một nữ cư sĩ có tín nên mong ước một cách đúng đắn rằng: ‘Mong sao ta được như nữ cư sĩ Khujjuttarā và Veḷukaṇṭakī, mẹ của Nanda!’ Đây là thước đo và chuẩn mực cho các nữ đệ tử tại gia của ta, tức là nữ cư sĩ Khujjuttarā và Veḷukaṇṭakī, mẹ của Nanda.”

4. Nữ cư sĩ có tín tâm, này các Tỷ-kheo, nếu hy cầu một cách chơn chánh, sẽ hy cầu như sau: “Mong rằng ta sẽ như nữ cư sĩ Khujjuttarà và Velukantakiyà, mẹ của Nanda”. Ðây là cán cân, này các Tỷ-kheo, đây là đồ đo lường đối với các đệ tử nữ cư sĩ của Ta, tức là nữ cư sĩ Khujjuttarà và Velukantakiyà, mẹ của Nanda.

134. "Khi một người ngu, bất tài, không chân thật có hai phẩm chất này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp (wickedness / điều xấu ác, tội lỗi). Hai phẩm chất đó là gì? Không xem xét hay thẩm định, họ tán dương người đáng bị chỉ trích và chỉ trích người đáng được tán dương. Khi một người ngu, bất tài, không chân thật có hai phẩm chất này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp.

Khi một người trí, có tài, chân thật có hai phẩm chất này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức (merit / công đức, điều tốt lành). Hai phẩm chất đó là gì? Sau khi xem xét và thẩm định, họ chỉ trích người đáng bị chỉ trích và tán dương người đáng được tán dương. Khi một người trí, có tài, chân thật có hai phẩm chất này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức."

5. Thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, kẻ ngu, vụng về, không phải bậc Chân nhân, tự mình xử sự như một vật mất gốc, bị thương tích, phạm tội, bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều vô phước. Thế nào là hai? Không suy tư, không thẩm sát, tán thán người không đáng được tán thán, và chỉ trích người xứng đáng được tán thán. Do thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, kẻ ngu, vụng về, không phải bậc Chân nhân, tự mình xử sự như một vật bị mất gốc, bị thương tích, phạm tội, bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều vô phước.

Thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, bậc hiền trí, khôn khéo, bậc Chân nhân, tự mình xử sự không như một vật mất gốc, không bị thương tích, không phạm tội, không bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều phước đức. Thế nào là hai? Sau khi suy tư và thẩm sát, tán thán người đáng được tán thán, và chỉ trích người đáng bị chỉ trích. Do thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, bậc hiền trí, khôn khéo, bậc Chân nhân, tự mình xử sự không như một vật mất gốc, không bị thương tích, không phạm tội, không bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều phước đức.

135. "Khi một người ngu, bất tài, không chân thật có hai phẩm chất này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp. Hai phẩm chất đó là gì? Không xem xét hay thẩm định, họ khởi lên niềm tin (tín) vào những điều đáng nghi ngờ, và họ không khởi lên niềm tin vào những điều đáng tin cậy. Khi một người ngu, bất tài, không chân thật có hai phẩm chất này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp.

Khi một người trí, có tài, chân thật có hai phẩm chất này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức. Hai phẩm chất đó là gì? Sau khi xem xét và thẩm định, họ không khởi lên niềm tin vào những điều đáng nghi ngờ, và họ khởi lên niềm tin vào những điều đáng tin cậy. Khi một người trí, có tài, chân thật có hai phẩm chất này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức."

6. Thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, kẻ ngu, vụng về, không phải bậc Chân nhân, tự mình xử sự như một vật mất gốc, bị thương tích, phạm tội, bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều vô phước. Thế nào là hai? Không có suy tư, không có thẩm sát, tự cảm thấy tin tưởng đối với những chỗ không đáng tin tưởng, và tự cảm thấy không tin tưởng đối với những chỗ đáng tin tưởng. Do thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, kẻ ngu, vụng về, không phải bậc Chân nhân, tự mình xử sự như một vật mất gốc, bị thương tích, phạm tội, bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều vô phước.

Thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, bậc hiền trí, khôn khéo, là bậc Chân nhân, tự mình xử sự không như một vật mất gốc, không bị thương tích, không phạm tội, không bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều phước đức. Thế nào là hai? Sau khi suy tư và thẩm sát, tự cảm thấy không tin tưởng đối với các chỗ không đáng tin tưởng, và tự cảm thấy tin tưởng đối với những chỗ đáng tin tưởng. Do thành tựu hai pháp, này các Tỷ-kheo, bậc hiền trí, khôn khéo, bậc Chân nhân, tự mình xử sự không như một vật mất gốc, không bị thương tích, không phạm tội, không bị kẻ trí quở trách và tạo nên nhiều phước đức.

136. "Khi một người ngu, bất tài, không chân thật hành xử sai trái với hai hạng người, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp. Hai hạng người đó là ai? Mẹ và cha. Khi một người ngu, bất tài, không chân thật hành xử sai trái với hai hạng người này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp.

Khi một người trí, có tài, chân thật hành xử đúng đắn với hai hạng người, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức. Hai hạng người đó là ai? Mẹ và cha. Khi một người trí, có tài, chân thật hành xử đúng đắn với hai hạng người này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức."

7. Do tà hạnh đối với hai (hạng người) kẻ ngu, vụng về … nhiều vô phước. Ðối với hai hạng người nào? Với mẹ và với cha. Do tà hạnh đối với hai (hạng người) này kẻ ngu, vụng về … nhiều vô phước.

Do chánh hạnh đối với hai (hạng người), bậc hiền trí … tạo nên nhiều phước đức. Ðối với hai hạng người nào? Với mẹ và với cha. Do chánh hạnh đối với hai (hạng người) này, bậc hiền trí … tạo nên nhiều phước đức.

137. "Khi một người ngu, bất tài, không chân thật hành xử sai trái với hai hạng người, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp. Hai hạng người đó là ai? Như Lai (Realized One / Bậc Giác Ngộ) và đệ tử của Như Lai. Khi một người ngu, bất tài, không chân thật hành xử sai trái với hai hạng người này, họ tự làm mình tổn thương và hư hại. Họ đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều ác nghiệp.

Khi một người trí, có tài, chân thật hành xử đúng đắn với hai hạng người, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức. Hai hạng người đó là ai? Như Lai và đệ tử của Như Lai. Khi một người trí, có tài, chân thật hành xử đúng đắn với hai hạng người này, họ giữ mình được nguyên vẹn và không tổn hại. Họ không đáng bị người trí khiển trách và chỉ trích, và họ tạo ra nhiều phước đức."

8. Do tà hạnh đối với hai (hạng người) kẻ ngu, vụng về … nhiều vô phước. Ðối với hai hạng người nào? Với Như Lai và với đệ tử của Như Lai. Do tà hạnh đối với hai hạng người này, kẻ ngu, vụng về … nhiều vô phước.

Do chánh hạnh đối với hai (hạng người), bậc hiền trí … tạo nên nhiều phước đức. Ðối với hai hạng người nào? Với Như Lai và với đệ tử của Như Lai. Do chánh hạnh đối với hai (hạng người) này, bậc hiền trí … tạo nên nhiều phước đức.

138. “Có hai pháp này. Hai pháp gì? Làm trong sạch tâm ý của mình, và không chấp thủ (grasping / bám víu, dính mắc) vào bất cứ điều gì trên đời. Đó là hai pháp.”

9. Này các Tỷ-kheo, có hai pháp này. Thế nào là hai? Thanh tịnh tự tâm và không chấp thủ một cái gì ở đời. Những pháp này, này các Tỷ-kheo, là hai pháp.

139. “Có hai pháp này. Hai pháp gì? Phẫn nộ (anger / sự tức giận) và oán hận (acrimony / sự cay nghiệt, thù hằn). Đó là hai pháp.”

10. Này các Tỷ-kheo, có hai pháp này. Thế nào là hai? Phẫn nộ và hiềm hận. Các pháp này, này các Tỷ-kheo, là hai pháp.

140. “Có hai pháp này. Hai pháp gì? Đoạn trừ phẫn nộ và đoạn trừ oán hận. Đó là hai pháp.”

11. Này các Tỷ-kheo, có hai pháp này. Thế nào là hai? Nhiếp phục phẫn nộ và nhiếp phục hiềm hận. Các pháp này, này các Tỷ-kheo, là hai pháp.