Phẩm Về Kẻ Ngu
AN 3.1 Hiểm Họa Bhayasutta
Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại Jetavana, tinh xá ông Anāthapiṇḍika. Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ kheo: “Này các Tỳ kheo!”
“Bạch Thế Tôn,” các Tỳ kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
"Này các Tỳ kheo, phàm có những sự nguy hiểm nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí. Phàm có những sự hiểm nghèo nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí. Phàm có những sự tai họa nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí. Ví như một ngọn lửa phát xuất từ một túp lều bằng lau sậy hay cỏ, và thiêu rụi cả một ngôi nhà lớn, được trát vữa trong ngoài, kín gió, cửa đóng then cài, cửa sổ che kín. Cũng vậy, này các Tỳ kheo, phàm có những sự nguy hiểm nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí. Phàm có những sự hiểm nghèo nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí. Phàm có những sự tai họa nào khởi lên, tất cả đều khởi lên từ người ngu, không phải từ người trí.
Như vậy, người ngu mang đến nguy hiểm, còn người trí thì an toàn. Người ngu mang đến hiểm nghèo, còn người trí thì không. Người ngu mang đến tai họa, còn người trí thì không. Không có nguy hiểm, hiểm nghèo, hay tai họa nào đến từ người trí.
Vậy nên, các ông cần phải tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ ba điều mà qua đó một người ngu được nhận biết, và chúng ta sẽ thực hành và noi theo ba điều mà qua đó một người trí được nhận biết.’ Đó là cách các ông nên tu tập."