Phẩm tại Kusinārā
AN 3.123 Tại Kusinārā Kusinārasutta
Một thời Thế Tôn trú gần Kusinārā, tại Rừng Dâng Cúng. Tại đây, Thế Tôn gọi các Tỳ kheo: “Này các Tỳ kheo!”
“Bạch Thế Tôn,” các Tỳ kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
"Này các Tỳ kheo, có trường hợp một Tỳ kheo sống nương tựa vào một thị trấn hay làng mạc. Một gia chủ hay con của vị gia chủ đến và mời vị ấy dùng bữa vào ngày hôm sau. Vị Tỳ kheo nhận lời nếu muốn. Khi đêm đã qua, vào buổi sáng, vị ấy đắp y, mang bát và y, đi đến nhà của vị gia chủ đó, và ngồi trên chỗ đã soạn sẵn. Vị gia chủ hay con của vị ấy tự tay phục vụ và làm cho vị ấy thỏa mãn với các món ăn ngon, cả tươi sống lẫn nấu chín.
Vị Tỳ kheo ấy nghĩ: ‘Thật tốt quá khi vị gia chủ này phục vụ mình với những món ăn ngon, cả tươi sống lẫn nấu chín.’ Rồi vị ấy nghĩ: ‘Mình thật mong vị gia chủ này cũng sẽ phục vụ mình với những món ăn ngon như vậy trong tương lai.’ Vị ấy ăn món ăn đó với tâm bị trói buộc, say đắm, dính mắc, không thấy sự nguy hại (drawbacks / tác hại, mối nguy), và không hiểu rõ sự xuất ly (escape / lối thoát, sự giải thoát khỏi). Vị ấy suy nghĩ về nó với những tư duy dục lạc (sensual thoughts / suy nghĩ về dục lạc), tư duy sân hận (malicious thoughts / suy nghĩ ác ý), hoặc tư duy não hại (cruel thoughts / suy nghĩ làm hại). Ta nói rằng, sự cúng dường cho một Tỳ kheo như vậy không có quả lớn. Tại sao vậy? Vì Tỳ kheo ấy sống phóng dật (negligent / lơ là, dễ duôi).
Lại nữa, này các Tỳ kheo, có trường hợp một Tỳ kheo sống nương tựa vào một thị trấn hay làng mạc. Một gia chủ hay con của vị gia chủ đến và mời vị ấy dùng bữa vào ngày hôm sau. Vị Tỳ kheo nhận lời nếu muốn. Khi đêm đã qua, vào buổi sáng, vị ấy đắp y, mang bát và y, đi đến nhà của vị gia chủ đó, và ngồi trên chỗ đã soạn sẵn. Vị gia chủ hay con của vị ấy tự tay phục vụ và làm cho vị ấy thỏa mãn với các món ăn ngon, cả tươi sống lẫn nấu chín.
Vị ấy không hề nghĩ: ‘Thật tốt quá khi vị gia chủ hay con của vị ấy tự tay phục vụ và làm cho mình thỏa mãn với những món ăn ngon, cả tươi sống lẫn nấu chín.’ Vị ấy không nghĩ: ‘Mình thật mong vị gia chủ này cũng sẽ phục vụ mình với những món ăn ngon như vậy trong tương lai.’ Vị ấy ăn món vật thực khất thực đó với tâm không bị trói buộc, không say đắm, không dính mắc, thấy rõ sự nguy hại, và hiểu rõ sự xuất ly. Vị ấy suy nghĩ về nó với những tư duy xuất ly (thoughts of renunciation / suy nghĩ về sự từ bỏ), tư duy vô sân (thoughts of good will / suy nghĩ không sân hận, tâm từ), hoặc tư duy bất hại (thoughts of harmlessness / suy nghĩ không làm hại, tâm bi). Ta nói rằng, sự cúng dường cho một Tỳ kheo như vậy có quả rất lớn. Tại sao vậy? Vì Tỳ kheo ấy sống không phóng dật (diligent / không lơ là, tinh cần)."