Skip to content

Bhikkhu Sujato [link]

Tỳ Kheo Thích Minh Châu [link]

Phẩm Về An Trú Thoải Mái

AN 5.101 Tự Tin Sārajjasutta

"Này các Tỳ kheo, năm phẩm chất này làm cho một vị hữu học (trainee / người còn đang tu học) trở nên tự tin. Năm phẩm chất đó là gì? Đó là khi một vị Tỳ kheo có niềm tin (faithful / niềm tin), có giới hạnh (ethical / đạo đức), đa văn (learned / học nhiều nghe rộng), siêng năng (energetic / tinh tấn), và có trí tuệ (wise / trí tuệ).

Một người có niềm tin thì không có sự bất an của người thiếu niềm tin. Vì vậy, phẩm chất này làm cho một vị hữu học trở nên tự tin.

Một người có giới hạnh thì không có sự bất an của người không có giới hạnh. Vì vậy, phẩm chất này làm cho một vị hữu học trở nên tự tin.

Một người đa văn thì không có sự bất an của người ít học. Vì vậy, phẩm chất này làm cho một vị hữu học trở nên tự tin.

Một người siêng năng thì không có sự bất an của người lười biếng. Vì vậy, phẩm chất này làm cho một vị hữu học trở nên tự tin.

Một người có trí tuệ thì không có sự bất an của người thiếu trí tuệ. Vì vậy, phẩm chất này làm cho một vị hữu học trở nên tự tin.

Đây là năm phẩm chất làm cho một vị hữu học trở nên tự tin."

XI. Phẩm An Ổn Trú

(I) (101) Ðáng Sợ Hãi

1. - Này các Tỷ-kheo, có năm pháp này làm cho bậc Hữu học không có sợ hãi. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo có lòng tin, có giới, có nghe nhiều, có tinh cần tinh tấn, có trí tuệ. Cái gì làm cho kẻ không có lòng tin sợ hãi, này các Tỷ-kheo, cái ấy không làm cho người có lòng tin sợ hãi. Do vậy, pháp này là pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi. Cái gì làm cho kẻ ác giới sợ hãi, này các Tỷ kheo, cáiu ấy không làm cho người cò giới sợ hãi. Do vậy, pháp này là pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi. Cái gì làm cho kẻ ít nghe sợ hãi, này các Tỷ-kheo, cái ấy không làm cho người nghe nhiều sợ hãi. Do vậy, pháp này là pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi. Cái gì làm cho kẻ biếng nhác sợ hãi, này các Tỷ-kheo, cái ấy không làm cho kẻ tinh cần tinh tấn sợ hãi. Do vậy, pháp này là pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi. Cái gì làm cho kẻ ác tuệ sợ hãi, này các Tỷ-kheo, cái ấy không làm cho người có trí tuệ sợ hãi. Do vậy, pháp này là pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi.

Năm pháp này, này các Tỷ-kheo, là các pháp làm cho bậc Hữu học không sợ hãi.

AN 5.102 Bị Nghi Ngờ Ussaṅkitasutta

"Này các Tỳ kheo, ngay cả khi một vị Tỳ kheo có phẩm hạnh không thể chê trách, vị ấy vẫn có thể bị nghi ngờ và không được tin tưởng, bị xem là ‘Tỳ kheo xấu’ vì năm lý do.

Năm lý do đó là gì? Đó là khi một vị Tỳ kheo thường lui tới khất thực ở nhà của gái mại dâm, góa phụ, thiếu nữ đẫy đà, người bị thiến, hoặc Tỳ kheo ni.

Ngay cả khi một vị Tỳ kheo có phẩm hạnh không thể chê trách, vị ấy vẫn có thể bị nghi ngờ và không được tin tưởng, bị xem là ‘Tỳ kheo xấu’ vì năm lý do này."

(II) (102) Ðáng Nghi Ngờ

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo bị mất tin tưởng và bị nghi ngờ là “ác Tỷ-kheo”, dầu cho vị ấy đã đạt được bất động. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đi đến chỗ dâm nữ, đi đến nhà đàn bà góa, đi đến nhà có con gái già, hay đi đến nhà các hoạn quan, hay đi đến chỗ các Tỷ-kheo-ni.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, một Tỷ-kheo bị mất tin tưởng và bị nghi ngờ là ác Tỷ-kheo, dầu cho vị ấy đã đạt được bất động.

AN 5.103 Tên Đại Trộm Mahācorasutta

"Này các Tỳ kheo, một tên đại trộm có năm yếu tố sẽ đột nhập nhà cửa, cướp đoạt tài sản, trộm cắp ở những tòa nhà biệt lập, và chặn đường cướp bóc. Năm yếu tố đó là gì? Một tên đại trộm dựa vào địa hình hiểm trở, nơi ẩn náu kín đáo, và những người có quyền thế; chúng hối lộ, và chúng hành động một mình.

Và làm thế nào một tên đại trộm dựa vào địa hình hiểm trở? Đó là khi một tên đại trộm dựa vào những vùng ven sông khó tiếp cận hoặc núi non hiểm trở. Đó là cách một tên đại trộm dựa vào địa hình hiểm trở.

Và làm thế nào một tên đại trộm dựa vào nơi ẩn náu kín đáo? Đó là khi một tên đại trộm dựa vào đám cỏ dày, cây cối rậm rạp, một góc khuất, hoặc một khu rừng lớn. Đó là cách một tên đại trộm dựa vào nơi ẩn náu kín đáo.

Và làm thế nào một tên đại trộm dựa vào những người có quyền thế? Đó là khi một tên đại trộm dựa vào các nhà cai trị hoặc các đại thần của họ. Chúng nghĩ: ‘Nếu ai đó buộc tội ta bất cứ điều gì, những nhà cai trị hoặc đại thần này sẽ bênh vực ta trong vụ việc.’ Và đó chính xác là những gì xảy ra. Đó là cách một tên đại trộm dựa vào những người có quyền thế.

Và làm thế nào một tên đại trộm hối lộ? Đó là khi một tên đại trộm giàu có, sung túc, và nhiều của cải. Chúng nghĩ: ‘Nếu ai đó buộc tội ta bất cứ điều gì, ta sẽ giải quyết bằng cách hối lộ.’ Và đó chính xác là những gì xảy ra. Đó là cách một tên đại trộm hối lộ.

Và làm thế nào một tên đại trộm hành động một mình? Đó là khi một tên đại trộm thực hiện vụ cướp một mình. Tại sao vậy? Để kế hoạch bí mật của chúng không bị lộ cho người khác. Đó là cách một tên đại trộm hành động một mình.

Một tên đại trộm với năm yếu tố này sẽ đột nhập nhà cửa, cướp đoạt tài sản, trộm cắp ở những tòa nhà biệt lập, và chặn đường cướp bóc.

Tương tự như vậy, khi một Tỳ kheo xấu có năm phẩm chất, họ tự làm cho mình tan nát và hư hỏng. Họ đáng bị người trí khiển trách và phê bình, và họ tạo ra nhiều điều xấu ác. Năm phẩm chất đó là gì? Một Tỳ kheo xấu dựa vào địa hình hiểm trở, nơi ẩn náu kín đáo, và những người có quyền thế; họ hối lộ, và họ hành động một mình.

Và làm thế nào một Tỳ kheo xấu dựa vào địa hình hiểm trở? Đó là khi một Tỳ kheo xấu có hành vi phi đạo đức qua thân, khẩu, và ý. Đó là cách một Tỳ kheo xấu dựa vào địa hình hiểm trở.

Và làm thế nào một Tỳ kheo xấu dựa vào nơi ẩn náu kín đáo? Đó là khi một Tỳ kheo xấu có tà kiến (wrong view / cái thấy sai lầm), chấp thủ vào biên kiến (extremist view / quan điểm cực đoan). Đó là cách một Tỳ kheo xấu dựa vào nơi ẩn náu kín đáo.

Và làm thế nào một Tỳ kheo xấu dựa vào những người có quyền thế? Đó là khi một Tỳ kheo xấu dựa vào các nhà cai trị hoặc các đại thần của họ. Họ nghĩ: ‘Nếu ai đó buộc tội ta bất cứ điều gì, những nhà cai trị hoặc đại thần này sẽ bênh vực ta trong vụ việc.’ Và đó chính xác là những gì xảy ra. Đó là cách một Tỳ kheo xấu dựa vào những người có quyền thế.

Và làm thế nào một Tỳ kheo xấu hối lộ? Đó là khi một Tỳ kheo xấu nhận được y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men cùng vật dụng cho người bệnh. Họ nghĩ: ‘Nếu ai đó buộc tội ta bất cứ điều gì, ta sẽ giải quyết bằng cách hối lộ (bằng vật chất nhận được).’ Và đó chính xác là những gì xảy ra. Đó là cách một Tỳ kheo xấu hối lộ.

Và làm thế nào một Tỳ kheo xấu hành động một mình? Đó là khi một Tỳ kheo xấu sống một mình ở vùng biên địa. Họ đến thăm các gia đình ở đó để kiếm lợi lộc vật chất. Đó là cách một Tỳ kheo xấu hành động một mình.

Khi một Tỳ kheo xấu có năm phẩm chất này, họ tự làm cho mình tan nát và hư hỏng. Họ đáng bị người trí khiển trách và phê bình, và họ tạo ra nhiều điều xấu ác."

(III) (103) Kẻ Ăn Trộm

1. - Thành tựu năm chi phần, này các Tỷ-kheo, một kẻ ăn trộm lớn xâm nhập vào nhà cửa, mang đồ ăn trộm ra đi, thành người ăn trộm riêng rẽ, thành người cướp chận đường. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự hiểm trở (của con đường), dựa vào sự rậm rạp (của núi rừng), dựa vào quyền thế, là kẻ hối lộ, là kẻ ăn trộm một mình. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự hiểm trở? 3. Ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn dựa vào các con sông khó lội qua hay núi non hiểm trở. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự hiểm trở. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự rậm rạp?

4. Ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự rậm rạp của cỏ, cây, bụi cây và của rừng rậm hoang vu. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là kẻ ăn trộm lớn dựa vào sự rậm rạp. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là kẻ ăn trộm lớn dựa vào uy lực?

5. Ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn dựa vào vua hay các vị đại thần của vua. Anh ta suy nghĩ như sau: “Nếu có ai nói điều gì về ta, các vị vua này hay các vị đại thần của vua sẽ nói những lời che chở cho ta”. Nếu có ai nói điều gì về anh ta, các vua và các vị đại thần ấy nói che chở cho anh ta. Như vậy, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn dựa vào uy lực. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là kẻ ăn trộm lớn dựa vào hối lộ tài sản?

6. Ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn giàu có, có tiền của nhiều, có tài sản lớn. Anh ta nghĩ như sau: “Nếu có ai nói gì đến ta, từ nay ta sẽ hối lộ người ấy với tài sản”. Nếu có người nói gì đến anh ta, anh ta liền hối lộ với tài sản. Như vậy, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn hối lộ với tài sản. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là kẻ ăn trộm lớn là kẻ ăn trộm riêng rẽ?

7. Ở đây, này các Tỷ-kheo, có kẻ ăn trộm lớn đoạt các tài vật một mình. Vì cớ sao? Anh ta suy nghĩ: “Mong rằng không ai bàn bạc chỗ trốn với ta rồi làm ta rối loạn”. Như vậy, này các Tỷ-kheo, kẻ ăn trộm lớn thành kẻ ăn trộm riêng rẽ.

Thành tựu năm chi phần này, kẻ ăn trộm lớn xâm nhập vào nhà cửa, mang đồ ăn trộm ra đi, thành người ăn trộm riêng rẽ, thành người cướp chận đường.

8. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, thành tựu năm pháp, kẻ ác Tỷ-kheo tự mình xử sự như kẻ mất gốc, bị tổn thương, có tội lỗi, bị những bậc trí quở trách, và làm nhiều điều vô phược. Thế nào là năm?

9. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo dựa vào hiểm trở, dựa vào rậm rạp, dựa vào uy lực, hối lộ tài sản và hành động một mình. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là ác Tỷ-kheo dựa vào hiểm trở?

10. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo thành tựu thân nghiệp hiểm nạn, thành tựu ngữ nghiệp hiểm nạn, thành tựu ý nghiệp hiểm nạn. Như vậy, này các Tỷ-kheo, thế nào là ác Tỷ-kheo dựa vào hiểm nạn. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là Tỷ-kheo dựa vào rừng rậm?

11. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo có tà kiến và thành tựu tri kiến cực đoan. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là ác Tỷ-kheo dựa vào rừng rậm. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là ác Tỷ-kheo dựa vào uy lực?

12. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo dựa vào vua và các vị đại thần của vua. Vị ấy suy nghĩ: “Nếu có ai nói gì về ta, các vua ấy và các đại thần ấy nói lời với mục đích che chở cho ta”. Nếu có ai nói gì về vị ấy, các vua chúa hay các vị đại thần của vua nói lời với mục đích che chở. Như vậy, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo dựa vào uy lực. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là ác Tỷ-kheo hối lộ tài sản?

13. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo nhận được các vật dụng nhu yếu như y, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh. Vị ấy suy nghĩ như sau: “Nếu có ai nói gì về ta, ta sẽ hối lộ người ấy với vật dụng thâu được!” Và nếu có người nói gì về vị ấy, vị ấy hối lộ với vật dụng thâu được. Như vậy, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo hối lộ với tài sản. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là ác Tỷ-kheo hành động một mình? 14. Ở đây, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo sống một mình tức là ở các địa phương biên địa. Tại đấy, vị ấy đến các gia đình và nhận được các lợi dưỡng. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là ác Tỷ-kheo hành động một mình.

Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, ác Tỷ-kheo tự mình xử sự như người bị mất gốc, bị tổn thương, có phạm tội, bị các người trí quở trách, làm nhiều điều vô phước.

AN 5.104 Sa Môn Tinh Tế Giữa Các Sa Môn Samaṇasukhumālasutta

"Này các Tỳ kheo, một Tỳ kheo có năm phẩm chất là một sa môn (ascetic / người tu hành) tinh tế giữa các sa môn.

Năm phẩm chất đó là gì?

Đó là khi một Tỳ kheo thường chỉ sử dụng những gì mình được mời nhận—y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men cùng vật dụng cho người bệnh—hiếm khi sử dụng chúng mà không được mời.

Khi sống chung với các vị phạm hạnh (spiritual practitioners / người thực hành đời sống thanh tịnh) khác, vị ấy thường được họ đối xử một cách dễ chịu qua thân, khẩu, và ý, và hiếm khi bị đối xử khó chịu. Và vị ấy thường được họ dâng tặng những thứ dễ chịu, hiếm khi là những thứ khó chịu.

Vị ấy khỏe mạnh, nên các cảm giác khó chịu khác nhau—phát sinh từ sự rối loạn của mật, đờm, gió, hoặc sự kết hợp của chúng; hoặc do thay đổi thời tiết, do không chăm sóc bản thân, do gắng sức quá mức, hoặc là kết quả của nghiệp quá khứ (result of past deeds / quả của hành động trong quá khứ)—thường không khởi lên.

Vị ấy chứng đắc bốn thiền (absorptions / trạng thái nhập định)—những trạng thái thiền định an vui trong đời này thuộc về tâm cao thượng (higher mind / tâm trí bậc cao)—bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại.

Và vị ấy chứng ngộ tâm giải thoát (freedom of heart / sự giải thoát của tâm) và tuệ giải thoát (freedom by wisdom / sự giải thoát bằng trí tuệ) không còn lậu hoặc (undefiled / không còn ô nhiễm phiền não) ngay trong đời này. Và vị ấy an trú sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí (own insight / trí tuệ thấy biết trực tiếp) do sự đoạn tận các lậu hoặc.

Một Tỳ kheo có năm phẩm chất này là một sa môn tinh tế giữa các sa môn.

Và nếu có ai đáng được gọi một cách đúng đắn là sa môn tinh tế giữa các sa môn, thì đó chính là Ta. Vì Ta thường chỉ sử dụng những gì Ta được mời nhận. Khi sống chung với các Tỳ kheo khác, Ta thường được họ đối xử một cách dễ chịu. Và Ta thường mang đến cho họ những điều dễ chịu. Ta khỏe mạnh. Ta chứng đắc bốn thiền bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại. Và Ta đã chứng ngộ tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc ngay trong đời này. Vì vậy, nếu có ai đáng được gọi một cách đúng đắn là sa môn tinh tế giữa các sa môn, thì đó chính là Ta."

(IV) (104) Ðem Lại An Lạc

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo là người đem lại an lạc, của Sa-môn cho các Samôn. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo được yêu cầu hưởng thụ nhiều y áo, không phải ít yêu cầu, được yêu cầu hưởng thụ nhiều đồ ăn khất thực, không phải ít yêu cầu; được yêu cầu hưởng thụ nhiều sàng tọa không phải ít yêu cầu; được yêu cầu hưởng thụ nhiều dược phẩm trị bệnh, không phải ít yêu cầu. Vị này sống với các vị đồng Phạm hạnh, và các vị này xử sự đối với vị ấy với thân hành nhiều khả ý, không phải ít khả ý; xử sự với khẩu hành nhiều khả ý, không phải ý khả ý; xử sự với ý hành nhiều khả ý, không phải ít khả ý. Những vị này giúp đỡ vị ấy với sự giúp đỡ khả ý, không phải it1 khả ý. Và những cảm thọ nào do mật khởi lên, do gió khởi lên, hay do sự phối hợp (của ba sự kiện trên), hay do sự thay đổi thời tiết, hay do sự săn sóc bất cẩn, hay do sự xâm nhập của một vài sự kiện (như một vài chứng bệnh), hay do kết quả của nghiệp, những sự kiện ấy khởi lên không có nhiều. Vị ấy ít bệnh hoạn và đối với bốn Thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú (vị ấy) chứng được không khó khăn, chứng được không mệt nhọc, chứng được không phí sức. Do đoạn diệt các lậu hoặc, vị ấy ngay trong hiện tại, tự mình với thắng trí, chứng ngộ, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo là người đem lại sự an lạc của Sa-môn, cho các hàng Sa-môn.

3. Này các Tỷ-kheo, nếu có ai nói một cách chân chánh về vị đem lại an lạc của Sa-môn cho các Samôn, thời này các Tỷ-kheo, vị ấy sẽ nói một cách chân chánh về Ta là người đã đem lại an lạc của Samôn cho các Sa-môn. Này các Tỷ-kheo, Ta là người được yêu cầu hưởng thọ nhiều y áo, không phải ít yêu cầu; được yêu cầu hưởng thọ nhiều đồ ăn khất thực, không phải ít yêu cầu; được yêu cầu, hưởng thọ nhiều sàng tọa, không phải ít yêu cầu; được yêu cần hưởng thọ nhiều dược phẩm trị bệnh, không phải ít yêu cầu. Ta sống với các vị đồng Phạm hạnh và các vị này xử sự đối với Ta với thân hành nhiều khả ý, không phải ít khả ý; xử sự với khẩu hành nhiều khả ý, không phải ít khả ý; xử sự với ý hành nhiều khả ý, không phải ít khả ý. Những vị này giúp đỡ Ta với sự giúp đỡ nhiều khả ý, không phải ít khả ý. Và những cảm thọ do mật khởi lên, do đàm khởi lên, do gió khởi lên hay do sự phối hợp của ba sự kiện trên, hay do sự thay đổi thời tiết, hay do sự săn sóc bất cẩn, hay do sự xâm nhập của một vài sự kiện, hay do kết quả của nghiệp, những sự kiện ấy khởi lên nơi Ta không có nhiều. Ta có ít bệnh hoạn, và đối với bốn Thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, Ta chứng được không khó khăn, chứng được không mệt nhọc, chứng được không phí sức. Do đoạn diệt các lậu hoặc ngay trong hiện tại, Ta tự mình với thắng trí, chứng ngộ, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

Này các Tỷ-kheo, nếu có ai nói một cách chân chánh về vị đem lại an lạc của Sa-môn cho các Sa-môn, thời này các Tỷ-kheo, vị ấy sẽ nói một cách chân chánh về Ta là người đã đem lại an lạc của vị Sa-môn cho các vị Sa-môn.

AN 5.105 An Trú Thoải Mái Phāsuvihārasutta

"Này các Tỳ kheo, có năm cách để an trú thoải mái này. Năm cách đó là gì?

Đó là khi một Tỳ kheo luôn đối xử với các bạn đồng phạm hạnh bằng lòng từ ái qua thân, khẩu, và ý, cả nơi công cộng lẫn nơi riêng tư.

Vị ấy sống theo giới luật (precepts / các điều học) chung với các bạn đồng phạm hạnh, cả nơi công cộng lẫn nơi riêng tư. Những giới luật đó còn nguyên vẹn, không tì vết, không đốm nhơ, không sứt mẻ, có tính giải thoát, được người trí tán thán, không bị chấp thủ sai lầm, và đưa đến định (immersion / sự tập trung tâm).

Vị ấy sống theo tri kiến (view / quan điểm, cái thấy) chung với các bạn đồng phạm hạnh, cả nơi công cộng lẫn nơi riêng tư. Tri kiến đó là thánh thiện (noble / cao thượng), có tính giải thoát, và đưa người thực hành nó đến sự chấm dứt hoàn toàn khổ đau.

Đây là năm cách để an trú thoải mái."

(V) (105) An Ổn Trú

1. - Này các Tỷ-kheo, có năm an ổn trú này, Thế nào là năm? 2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo an trú từ thân nghiệp đối với các đồng Phạm hạnh, cả trước mặt và sau lưng; an trú từ khẩu nghiệp đối với các đồng Phạm hạnh, trước mặt và sau lưng; an trú từ ý nghiệp đối với các đồng Phạm hạnh, trước mặt và sau lưng; đối với các giới không bị bể vụn, không bị sứt mẻ, không bị nhiễm ô, không bị uế nhiễm, đem lại giải thoát, được người trí tán thán, không bị chấp thủ, đưa đến Thiền định, vị ấy song thành tựu các giới như vậy đối với các đồng Phạm hạnh, trước mặt và sau lưng, và đối với tri kiến này, thuộc bậc Thánh đưa đến xuất ly, được người thực hành chân chánh đoạn diệt khổ đau, vị ấy sống thành tựu tri kiến như vậy đối với các đồng Phạm hạnh, trước mặt và sau lưng.

Năm pháp này, này các Tỷ-kheo, là năm an ổn trú.

AN 5.106 Với Ngài Ānanda Ānandasutta

Một thời Thế Tôn trú gần Kosambī, tại tu viện Ghosita.

Rồi Tôn giả Ānanda đến gặp Thế Tôn, đảnh lễ, ngồi xuống một bên và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn, làm thế nào một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện?”

“Đó là khi một Tỳ kheo tự mình thành tựu giới hạnh, nhưng không thúc giục người khác phải có giới hạnh. Đó là cách một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện.”

“Nhưng bạch Thế Tôn, liệu có cách nào khác để một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện không?”

“Có thể có, Ānanda. Đó là khi một Tỳ kheo tự mình thành tựu giới hạnh, nhưng không thúc giục người khác phải có giới hạnh. Và vị ấy tự quan sát mình, nhưng không quan sát người khác. Đó là cách một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện.”

“Nhưng bạch Thế Tôn, liệu có cách nào khác để một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện không?”

“Có thể có, Ānanda. Đó là khi một Tỳ kheo tự mình thành tựu giới hạnh, nhưng không thúc giục người khác phải có giới hạnh. Và vị ấy tự quan sát mình, nhưng không quan sát người khác. Và vị ấy không nổi tiếng, nhưng không bận tâm về điều đó. Đó là cách một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện.”

“Nhưng bạch Thế Tôn, liệu có cách nào khác để một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện không?”

“Có thể có, Ānanda. Đó là khi một Tỳ kheo tự mình thành tựu giới hạnh, nhưng không thúc giục người khác phải có giới hạnh. Và vị ấy tự quan sát mình, nhưng không quan sát người khác. Và vị ấy không nổi tiếng, nhưng không bận tâm về điều đó. Và vị ấy chứng đắc bốn thiền—những trạng thái thiền định an vui trong đời này thuộc về tâm cao thượng—bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại. Đó là cách một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện.”

“Nhưng bạch Thế Tôn, liệu có thể có cách nào khác để một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện không?”

"Có thể có, Ānanda. Đó là khi một Tỳ kheo tự mình thành tựu giới hạnh, nhưng không thúc giục người khác phải có giới hạnh. Và vị ấy tự quan sát mình, nhưng không quan sát người khác. Và vị ấy không nổi tiếng, nhưng không bận tâm về điều đó. Và vị ấy chứng đắc bốn thiền—những trạng thái thiền định an vui trong đời này thuộc về tâm cao thượng—bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại. Và vị ấy chứng ngộ tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc ngay trong đời này. Và vị ấy an trú sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí do sự đoạn tận các lậu hoặc. Đó là cách một Tỳ kheo có thể an trú thoải mái khi sống trong một cộng đồng tu viện.

Và Ta nói rằng không có cách an trú thoải mái nào tốt hơn hay cao đẹp hơn cách này."

(VI) (106) Tôn Giả Ananda

1. Một thời, Thế Tôn ở Kosambì, tại khu vườn Ghosita. Rồi Tôn giả Ananda đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn:

− Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú?

− Này Ananda, khi nào vị Tỷ-kheo tự mình đầy đủ giới và không làm phiền hà người khác với tăng thượng giới. Cho đến như vậy, này Ananda, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú.

− Bạch Thế Tôn, có pháp môn nào khác, nhờ vậy chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú?

− Có thể có, này Ananda!

Thế Tôn nói:

− Này Ananda, khi nào Tỷ-kheo đầy đủ giới và không làm phiền hà người khác với tăng thượng giới, tự quán sát mình không quán sát người khác. Cho đến như vậy, này Ananda, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú.

− Bạch Thế Tôn, có pháp môn nào khác, nhờ vậy chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú?

− Có thể có, này Ananda!

Thế Tôn nói:

− Này Ananda, khi nào vị Tỷ-kheo đầy đủ giới và không làm phiền hà người khác với tăng thượng giới, tự quán sát mình, không quán sát người khác, chưa trở thành có danh tiếng, và không cảm thấy bực phiền vì không được có danh tiếng. Cho đến như vậy, này Ananda, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú.

− Bạch Thế Tôn, có pháp môn nào khác, nhờ vậy chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú?

− Có thể có, này Ananda!

Thế Tôn nói:

− Này Ananda, khi nào Tỷ-kheo đầy đủ giới và không làm phiền hà người khác với tăng thượng giới, tự quán sát mình, không quán sát người khác, chưa trở thành có danh tiếng, và không cảm thấy bực phiền vì không được có danh tiếng, đối với bốn thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, chứng được không khó khăn, chứng được không mệt nhọc, chứng được không phí sức. Cho đến như vậy, này Ananda, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú.

− Bạch Thế Tôn, có pháp môn nào khác, nhờ vậy chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú?

− Có thể có, này Ananda!

Thế Tôn nói:

− Này Ananda, khi nào Tỷ-kheo đầy đủ giới và không làm phiền hà người khác với tăng thượng giới, tự quán sát mình, không quán sát người khác, chưa trở thành có danh tiếng, và không cảm thấy bực phiền vì không được có danh tiếng, đối với bốn thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, chứng được không khó khăn, chứng được không mệt nhọc, chứng được không phí sức. Do đoạn tận các lậu hoặc, vị ấy tự mình với thắng trí ngay trong hiện tại chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát. Cho đến như vậy, này Ananda, chúng Tỷ-kheo Tăng sống an ổn trú.

Ngoài các an ổn trú này, này Ananda, Ta tuyên bố không có một an ổn trú nào khác cao thượng hơn, thù diệu hơn.

AN 5.107 Giới Hạnh Sīlasutta

"Này các Tỳ kheo, một Tỳ kheo có năm phẩm chất thì xứng đáng nhận vật cúng dường (offerings dedicated to the gods / vật phẩm dâng cúng), xứng đáng được tiếp đãi (hospitality / sự đón tiếp), xứng đáng nhận vật bố thí (religious donation / vật phẩm cúng dường tôn giáo), xứng đáng được chắp tay kính lễ (veneration with joined palms / sự tôn kính bằng cách chắp tay), và là ruộng phước (field of merit / nơi gieo trồng phước báu) vô thượng cho đời.

Năm phẩm chất đó là gì? Đó là khi một Tỳ kheo thành tựu về giới hạnh, định, trí tuệ, giải thoát (freedom / sự giải thoát), và giải thoát tri kiến (knowledge and vision of freedom / cái thấy biết về sự giải thoát).

Một Tỳ kheo có năm phẩm chất này thì xứng đáng nhận vật cúng dường, xứng đáng được tiếp đãi, xứng đáng nhận vật bố thí, xứng đáng được chắp tay kính lễ, và là ruộng phước vô thượng cho đời."

(VII) (107) Giới

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, vị Tỷ-kheo đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là phước điền vô thượng ở đời. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đầy đủ giới, đầy đủ định, đầy đủ tuệ, đầy đủ giải thoát, đầy đủ giải thoát tri kiến.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, một Tỷ-kheo đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là phước điền vô thượng ở đời.

AN 5.108 Bậc Vô Học Asekhasutta

"Này các Tỳ kheo, một Tỳ kheo có năm phẩm chất thì xứng đáng nhận vật cúng dường, xứng đáng được tiếp đãi, xứng đáng nhận vật bố thí, xứng đáng được chắp tay kính lễ, và là ruộng phước vô thượng cho đời.

Năm phẩm chất đó là gì? Đó là khi vị ấy có trọn vẹn giới uẩn (ethics / tập hợp các giới hạnh), định uẩn (immersion / tập hợp các định), tuệ uẩn (wisdom / tập hợp trí tuệ), giải thoát uẩn (freedom / tập hợp sự giải thoát), và giải thoát tri kiến uẩn (knowledge and vision of freedom / tập hợp cái thấy biết về sự giải thoát) của bậc vô học (adept / người đã hoàn tất tu học, A-la-hán). Một Tỳ kheo có năm phẩm chất này… là ruộng phước vô thượng cho đời."

(VIII) (108) Vô Học

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, vị Tỷ-kheo đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là phước điền vô thượng ở đời.

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo thành tựu vô học giới uẩn, thành tựu vô học định uẩn, thành tựu vô học tuệ uẩn, thành tựu vô học giải thoát uẩn, thành tựu vô học giải thoát tri kiến uẩn.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đáng được cung kính… là phước điền vô thượng ở đời.

AN 5.109 Bốn Phương Cātuddisasutta

"Này các Tỳ kheo, một Tỳ kheo có năm phẩm chất thì an ổn ở bất cứ phương nào. Năm phẩm chất đó là gì?

Đó là khi Tỳ kheo có giới hạnh, thu thúc (restrained / tự kiểm soát) trong giới bổn (monastic code / luật của tu sĩ), hành xử tốt đẹp và khất thực ở những nơi thích hợp. Thấy sự nguy hiểm trong lỗi nhỏ nhặt nhất, họ giữ gìn các học giới (rules / điều học) đã thọ nhận.

Vị ấy là người đa văn, ghi nhớ và gìn giữ những gì đã học. Những giáo pháp này tốt đẹp ở phần đầu, tốt đẹp ở phần giữa, và tốt đẹp ở phần cuối, có ý nghĩa và văn cú rõ ràng, mô tả một đời sống phạm hạnh hoàn toàn đầy đủ và thanh tịnh. Vị ấy rất thông thạo những giáo pháp như vậy, ghi nhớ chúng, tụng đọc chúng, quán xét chúng trong tâm, và thông hiểu chúng về mặt lý thuyết.

Vị ấy biết đủ với bất kỳ loại y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men cùng vật dụng cho người bệnh nào.

Vị ấy chứng đắc bốn thiền—những trạng thái thiền định an vui trong đời này thuộc về tâm cao thượng—bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại.

Vị ấy chứng ngộ tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc ngay trong đời này. Và vị ấy an trú sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí do sự đoạn tận các lậu hoặc.

Một Tỳ kheo có năm phẩm chất này thì an ổn ở bất cứ phương nào."

(IX) (109) Người Bốn Phương

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo là người bốn phương. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo có giới, sống được bảo vệ với sự bảo vệ của giới bổn, đầy đủ oai nghi chánh hạnh, thấy sợ hãi trong các tội nhỏ nhiệm, chấp nhận và học tập trong các học pháp, là bậc nghe nhiều, thọ trì điều đã được nghe, tích tập điều đã được nghe. Ðối với các pháp sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, có nghĩa, có văn, tán thán đời sống Phạm hạnh hoàn toàn viên mãn thanh tịnh, các pháp như vậy, vị ấy nghe nhiều, thọ trì nhiều đã ghi nhớ nhờ đọc nhiều lần, chuyên ý quán sát, khéo thành tựu nhờ chánh kiến, biết đủ với các vật dụng nhu yếu như y áo, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh. Ðối với bốn Thiền thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, vị ấy chứng đắc không khó khăn, chứng đắc không mệt nhọc, chứng đắc không phí sức. Do đoạn diệt các lậu hoặc, vị ấy ngay trong hiện tại tự mình với thắng trí chứng ngộ, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo là vị bốn phương hướng.

AN 5.110 Rừng Hoang Araññasutta

"Này các Tỳ kheo, khi một Tỳ kheo có năm phẩm chất, vị ấy sẵn sàng thường xuyên lui tới những nơi ở hẻo lánh trong vùng hoang dã và rừng sâu. Năm phẩm chất đó là gì?

Đó là khi một Tỳ kheo có giới hạnh, thu thúc trong giới bổn, hành xử tốt đẹp và khất thực ở những nơi thích hợp. Thấy sự nguy hiểm trong lỗi nhỏ nhặt nhất, họ giữ gìn các học giới đã thọ nhận.

Vị ấy là người đa văn, ghi nhớ và gìn giữ những gì đã học. Những giáo pháp này tốt đẹp ở phần đầu, tốt đẹp ở phần giữa, và tốt đẹp ở phần cuối, có ý nghĩa và văn cú rõ ràng, mô tả một đời sống phạm hạnh hoàn toàn đầy đủ và thanh tịnh. Vị ấy rất thông thạo những giáo pháp như vậy, ghi nhớ chúng, tụng đọc chúng, quán xét chúng trong tâm, và thông hiểu chúng về mặt lý thuyết.

Vị ấy sống với năng lực (energy / sự tinh tấn) được khơi dậy. Vị ấy mạnh mẽ, kiên trì tinh tấn, không lười biếng khi phát triển các phẩm chất thiện lành (skillful qualities / phẩm chất tốt đẹp).

Vị ấy chứng đắc bốn thiền—những trạng thái thiền định an vui trong đời này thuộc về tâm cao thượng—bất cứ khi nào muốn, không khó khăn hay trở ngại.

Vị ấy chứng ngộ tâm giải thoát và tuệ giải thoát không còn lậu hoặc ngay trong đời này. Và vị ấy an trú sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng thắng trí do sự đoạn tận các lậu hoặc.

Khi một Tỳ kheo có năm phẩm chất này, vị ấy sẵn sàng thường xuyên lui tới những nơi ở hẻo lánh trong vùng hoang dã và rừng sâu."

(X) (110) Khu Rừng

1. - Thành tựu năm pháp, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo sử dụng sàng tọa (trú xứ) thuộc rừng núi cao nguyên xa vắng. Thế nào là năm?

2. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo có giới… (xem Kinh 109 ở trên) chấp nhận và học tập trong các học pháp, là bậc nghe nhiều… chuyên ý quán sát, khéo thành tựu nhờ chánh kiến, sống tinh cần tinh tấn… nỗ lực kiên trì, không từ bỏ gánh nặng đối với các thiện pháp, đối với bốn Thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, chứng đắc không khó khăn, chứng đắc không mệt nhọc, chứng đắc không phí sức, do đoạn diệt các lậu hoặc, ngay trong hiện tại, tự mình chứng ngộ với thắng trí, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, vị Tỷ-kheo là vừa đủ để sử dụng các sàng tọa thuộc rừng núi cao nguyên xa vắng.