Phẩm về Giác Ngộ
AN 9.1 Giác Ngộ Sambodhisutta
Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú gần Sāvatthī (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), khu vườn của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc). Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ kheo:
"Này các Tỳ kheo, nếu các du sĩ ngoại đạo hỏi các ông: ‘Chư Hiền, đâu là điều kiện thiết yếu để phát triển các giác chi (awakening factors / yếu tố đưa đến giác ngộ)?’ Các ông sẽ trả lời họ như thế nào?”
"Các pháp của chúng con lấy Thế Tôn làm căn bản. … Các Tỳ kheo sẽ lắng nghe và ghi nhớ điều đó.”
"Vậy thì, này các Tỳ kheo, hãy lắng nghe và như lý tác ý (apply the mind rationally / suy tư với trí tuệ), Ta sẽ nói.”
"Thưa vâng, bạch Thế Tôn.” Các Tỳ kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
"Này các Tỳ kheo, nếu các du sĩ ngoại đạo hỏi các ông: ‘Chư Hiền, đâu là điều kiện thiết yếu để phát triển các giác chi?’ Các ông nên trả lời họ như sau:
‘Đó là khi một Tỳ kheo có bạn lành, bạn tốt, thân hữu tốt. Đây là điều kiện thiết yếu đầu tiên để phát triển các giác chi.
Lại nữa, một Tỳ kheo có giới đức (ethical conduct / hành vi đạo đức), sống chế ngự trong giới luật Pātimokkha (Ba-la-đề-mộc-xoa), có đầy đủ oai nghi chánh hạnh, thấy sự nguy hiểm trong các lỗi nhỏ nhặt, chấp nhận và học tập các học giới. Đây là điều kiện thiết yếu thứ hai để phát triển các giác chi.
Lại nữa, một Tỳ kheo được tham gia vào các câu chuyện khổ hạnh giúp mở lòng, khi vị ấy muốn, không khó khăn, không mệt nhọc. Đó là những câu chuyện về thiểu dục, tri túc, viễn ly, không tụ tập, tinh cần, giới, định, tuệ, giải thoát, và giải thoát tri kiến (knowledge and vision of freedom / sự hiểu biết và cái thấy về giải thoát). Đây là điều kiện thiết yếu thứ ba để phát triển các giác chi.
Lại nữa, một Tỳ kheo sống tinh cần, nỗ lực từ bỏ các pháp bất thiện, thực hành các pháp thiện; có nghị lực, kiên trì, không lười biếng trong việc tu tập các pháp thiện. Đây là điều kiện thiết yếu thứ tư để phát triển các giác chi.
Lại nữa, một Tỳ kheo có trí tuệ. Vị ấy có trí tuệ về sự sinh diệt, là trí tuệ bậc Thánh, có khả năng thâm nhập, đưa đến sự chấm dứt hoàn toàn khổ đau. Đây là điều kiện thiết yếu thứ năm để phát triển các giác chi.’
Một Tỳ kheo có bạn lành, bạn tốt, thân hữu tốt có thể được mong đợi là sẽ có giới đức …
Một Tỳ kheo có bạn lành, bạn tốt, thân hữu tốt có thể được mong đợi là sẽ được tham gia vào các câu chuyện khổ hạnh giúp mở lòng …
Một Tỳ kheo có bạn lành, bạn tốt, thân hữu tốt có thể được mong đợi là sẽ sống tinh cần …
Một Tỳ kheo có bạn lành, bạn tốt, thân hữu tốt có thể được mong đợi là sẽ có trí tuệ …
Nhưng rồi, một Tỳ kheo dựa trên năm điều này nên phát triển thêm bốn điều nữa. Họ nên phát triển nhận thức (perceptions / tưởng, nhận biết-phân biệt và gắn nhãn) về sự bất tịnh để từ bỏ tham ái, phát triển tâm từ để từ bỏ tức giận, phát triển niệm hơi thở (mindfulness of breathing / sự tỉnh thức về hơi thở) để cắt đứt suy nghĩ, và nhận thức về vô thường để nhổ tận gốc ngã mạn (conceit ‘I am’ / sự kiêu ngạo ‘tôi là’). Khi ông nhận thức được vô thường, nhận thức về vô ngã (not-self / không có tự ngã) trở nên vững chắc. Nhận thức được vô ngã, ông nhổ tận gốc ngã mạn và đạt được Niết-bàn (extinguishment / sự kết thúc mọi khổ đau) ngay trong đời này.”