Phẩm Về Tiếng Rống Sư Tử
AN 9.11 Tiếng Rống Sư Tử của Sāriputta Sīhanādasutta
Một thời Thế Tôn trú gần Sāvatthī, tại Jetavana, khu vườn của ông Anāthapiṇḍika.
Khi ấy, Tôn giả Sāriputta đến đảnh lễ Thế Tôn, ngồi xuống một bên và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn, con đã hoàn tất kỳ an cư mùa mưa (rainy season residence / hạ an cư, kỳ nhập hạ) tại Sāvatthī. Con muốn ra đi để du hành trong xứ.”
“Này Sāriputta, Thầy hãy làm những gì Thầy nghĩ là hợp thời.” Bấy giờ, Tôn giả Sāriputta từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Thế Tôn, rồi ra đi.
Và rồi, không lâu sau khi Tôn giả Sāriputta ra đi, một Tỳ kheo nọ bạch với Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, Tôn giả Sāriputta đã xúc phạm con rồi ra đi mà không xin lỗi.”
Thế Tôn bèn gọi một Tỳ kheo: “Này Tỳ kheo, hãy nhân danh Ta nói với Sāriputta rằng bậc Đạo Sư cho gọi Thầy ấy.”
“Thưa vâng, bạch Thế Tôn,” vị Tỳ kheo ấy vâng đáp. Vị ấy đến gặp Tôn giả Sāriputta và nói: “Thưa Tôn giả Sāriputta, bậc Đạo Sư cho gọi Tôn giả.”
“Thưa vâng, hiền giả,” Tôn giả Sāriputta đáp.
Lúc bấy giờ, Tôn giả Mahāmoggallāna và Tôn giả Ānanda, cầm theo chìa khóa, đi từ trú xứ này đến trú xứ khác, nói rằng: “Chư Tôn giả, hãy ra đây! Chư Tôn giả, hãy ra đây! Nay Tôn giả Sāriputta sẽ cất tiếng rống sư tử trước sự hiện diện của Thế Tôn!”
Rồi Tôn giả Sāriputta đến đảnh lễ Thế Tôn và ngồi xuống một bên. Thế Tôn nói với Tôn giả:
“Này Sāriputta, một trong những người bạn đồng tu của Thầy đã phàn nàn thế này: ‘Tôn giả Sāriputta đã xúc phạm tôi rồi ra đi mà không xin lỗi.’”
"Bạch Thế Tôn, một người chưa thiết lập được thân hành niệm (mindfulness of the body / sự tỉnh thức về thân) thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như người ta có thể vứt những thứ sạch sẽ lẫn không sạch sẽ lên đất, như phân, nước tiểu, nước bọt, mủ, và máu. Đất không vì thế mà kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con sống với tâm như đất, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như người ta có thể rửa những thứ sạch sẽ lẫn không sạch sẽ trong nước, như phân, nước tiểu, nước bọt, mủ, và máu. Nước không vì thế mà kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con sống với tâm như nước, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như lửa có thể đốt cháy những thứ sạch sẽ lẫn không sạch sẽ, như phân, nước tiểu, nước bọt, mủ, và máu. Lửa không vì thế mà kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con sống với tâm như lửa, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như gió có thể thổi bay những thứ sạch sẽ lẫn không sạch sẽ, như phân, nước tiểu, nước bọt, mủ, và máu. Gió không vì thế mà kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con sống với tâm như gió, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như một miếng giẻ có thể lau chùi những thứ sạch sẽ lẫn không sạch sẽ, như phân, nước tiểu, nước bọt, mủ, và máu. Miếng giẻ không vì thế mà kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con sống với tâm như miếng giẻ, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như một cậu bé hay cô bé thuộc dòng dõi người làm nghề dọn xác chết, tay cầm một cái nồi và mặc áo quần rách rưới, đi vào một thị trấn hay làng mạc. Họ sẽ đi vào với tâm khiêm hạ. Cũng vậy, con sống với tâm như một cậu bé hay cô bé thuộc dòng dõi người làm nghề dọn xác chết, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như có một con bò đực bị cắt sừng, hiền lành, được thuần hóa và huấn luyện kỹ càng. Nó đi lang thang từ đường này sang đường khác, từ quảng trường này sang quảng trường khác mà không làm hại ai bằng chân hay sừng của nó. Cũng vậy, con sống với tâm như một con bò đực bị cắt sừng, quảng đại, vô biên, không hạn lượng, không hận, không sân. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như có một người đàn bà hay đàn ông còn trẻ, thanh xuân, thích trang sức, và đã gội đầu sạch sẽ. Nếu xác một con rắn, một con chó hay một con người được treo quanh cổ họ, họ sẽ kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét. Cũng vậy, con kinh hoàng, ghê tởm, và chán ghét cái thân hôi thối này. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi.
Ví như có người mang một bát mỡ đang rỉ chảy, tiết ra từ các lỗ và kẽ hở. Cũng vậy, con mang cái thân này đang rỉ chảy, tiết ra từ các lỗ và kẽ hở. Một người chưa thiết lập được thân hành niệm thì có thể xúc phạm một người bạn đồng tu rồi ra đi mà không xin lỗi."
Khi ấy, vị Tỳ kheo kia từ chỗ ngồi đứng dậy, vắt y qua một vai, cúi đầu đảnh lễ dưới chân Thế Tôn và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn, con đã phạm lỗi. Thật ngu si, khờ dại, và bất thiện khi con đã nói xấu Tôn giả Sāriputta bằng một lời cáo buộc không đúng, rỗng tuếch, sai lầm, không thật. Bạch Thế Tôn, xin hãy chấp nhận lỗi lầm của con đúng như bản chất của nó, để con sẽ thu thúc trong tương lai.”
“Đúng vậy, này Tỳ kheo, thầy đã phạm lỗi. Thật ngu si, khờ dại, và bất thiện khi thầy đã hành động như vậy. Nhưng vì thầy đã nhận ra lỗi lầm của mình đúng như bản chất của nó, và đã xử lý nó một cách đúng đắn, Ta chấp nhận nó. Vì đó là sự tăng trưởng trong luật của bậc Thánh khi nhận ra lỗi lầm của mình đúng như bản chất của nó, xử lý nó một cách đúng đắn, và cam kết thu thúc trong tương lai.”
Rồi Thế Tôn nói với Tôn giả Sāriputta: “Này Sāriputta, hãy tha thứ cho người vô ích này trước khi đầu của ông ấy vỡ thành bảy mảnh ngay tại đây.”
“Con sẽ tha thứ cho vị tôn giả ấy nếu vị ấy thỉnh cầu con: ‘Mong Tôn giả cũng hãy tha thứ cho tôi.’”