Phẩm Về Sự Tương Tự
AN 9.42 Chật Hẹp Sambādhasutta
Một thời Tôn giả Ānanda trú gần Kosambī, tại tu viện Ghosita. Khi ấy, Tôn giả Udāyī đến gặp Tôn giả Ānanda, chào hỏi Tôn giả. Sau khi chào hỏi và nói chuyện thân mật, Tôn giả Udāyī ngồi xuống một bên và nói với Tôn giả Ānanda: "Thưa Tôn giả, vị trời Pañcālacaṇḍa đã nói thế này:
‘Lối thoát giữa chốn chật hẹp
đã được khám phá bởi Đức Phật trí tuệ bao la,
người đã giác ngộ thiền định (absorption / jhāna, trạng thái tâm nhập định sâu sắc, vắng lặng các chướng ngại),
bậc Thánh, con ngưu vương đơn độc.’
Vậy, thưa Tôn giả, thế nào là sự chật hẹp, và thế nào là lối thoát giữa chốn chật hẹp mà Đức Phật đã nói đến?"
"Thưa Tôn giả, năm dục trưởng dưỡng (five kinds of sensual stimulation / pañca kāmaguṇā, năm đối tượng của giác quan mang tính dục lạc: sắc, thanh, hương, vị, xúc khả ái) này được Đức Phật gọi là ‘sự chật hẹp’. Năm loại nào? Các hình ảnh khả ái, đáng mong muốn, dễ chịu, thú vị, thuộc về dục lạc và khơi gợi ham muốn, được nhận biết qua mắt. Các âm thanh được nhận biết qua tai … Các mùi hương được nhận biết qua mũi … Các vị được nhận biết qua lưỡi … Các xúc chạm được nhận biết qua thân, khả ái, đáng mong muốn, dễ chịu, thú vị, thuộc về dục lạc và khơi gợi ham muốn. Đây là năm dục trưởng dưỡng được Đức Phật gọi là ‘sự chật hẹp’.
Này Tôn giả, một vị khất sĩ, hoàn toàn ly dục… chứng và trú Sơ thiền. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ điều gì thuộc về có tầm có tứ(placing the mind and keeping it connected / chủ động hướng ý nghĩ đến đối tượng và giữ sự quan sát đối tượng đó) chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, khi tầm và tứ đã lắng dịu… chứng và trú Nhị thiền. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ Niềm vui (rapture / Hỷ / niềm vui dâng trào khi tâm định tĩnh) nào chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, với sự phai nhạt của niềm vui… chứng và trú Tam thiền. Đến mức độ này, Đức Phật nói về việc tạo ra một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ An ổn (pleasure / Lạc / sự dễ chịu, thoải mái về thân và tâm) với xả nào chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, từ bỏ an ổn và khổ đau… chứng và trú Tứ thiền. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ nhận thức (perceptions / tưởng, nhận biết-phân biệt và gắn nhãn) nào về sắc chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, vượt hoàn toàn các nhận thức về sắc, với sự chấm dứt của các nhận thức về đối ngại, không chú tâm đến các nhận thức về sự đa dạng, ý thức rằng ‘không gian là vô biên’, chứng và trú Không Vô Biên Xứ. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ nhận thức nào về Không Vô Biên Xứ chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, vượt hoàn toàn Không Vô Biên Xứ, ý thức rằng ‘thức là vô biên’, chứng và trú Thức Vô Biên Xứ. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ nhận thức nào về Thức Vô Biên Xứ chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, vượt hoàn toàn Thức Vô Biên Xứ, ý thức rằng ‘không có gì cả’, chứng và trú Vô Sở Hữu Xứ. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ nhận thức nào về Vô Sở Hữu Xứ chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, vượt hoàn toàn Vô Sở Hữu Xứ, chứng và trú Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách tương đối. Nhưng nó vẫn còn chật hẹp. Chật hẹp bởi điều gì? Bất cứ nhận thức nào về Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ chưa chấm dứt, đó là sự chật hẹp ở đó.
Lại nữa, một vị khất sĩ, vượt hoàn toàn Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, chứng và trú Diệt Thọ Tưởng Định. Và, sau khi thấy bằng Trí tuệ (wisdom / Tuệ / sự hiểu biết đúng đắn, thấu suốt thực tại), các lậu hoặc (defilements / āsava, những ô nhiễm tiềm ẩn làm rỉ chảy tâm, khiến chúng sinh luân hồi) của vị ấy được đoạn tận. Đến mức độ này, Đức Phật nói về một lối thoát giữa chốn chật hẹp một cách dứt khoát."