Skip to content

Tóm tắt nội dung

Chương về Toàn bộ Giới luật (Sīlakkhandhavagga - Giới uẩn / phần về giới luật)

: Chương chứa phần về Giới luật (Sīlakkhandhavagga) là một chương gồm 13 bài kinh. Mỗi bài kinh này đều chứa một đoạn dài về Thứ đệ huấn luyện (gradual training / sự huấn luyện từng bước, tiệm tiến) trong giới, địnhtrí tuệ. Chương được đặt tên theo phần đầu tiên này. Hai phiên bản khác đã biết của Trường Bộ Kinh (Dīrghāgama / Bộ kinh dài) (bằng tiếng Trung Quốc và tiếng Phạn) cũng chứa một chương tương tự. Mặc dù giáo lý trung tâm mang tính chất xuất gia, hầu hết các bài kinh này được trình bày dưới dạng đối thoại với cư sĩ, với sự nhấn mạnh mạnh mẽ vào mối quan hệ giữa giáo lý của Đức Phật và các trào lưu đương thời khác.

DN 1: Kinh Phạm Võng (Brahmajālasutta - Phạm Võng / lưới tối thượng)

: Trong khi những người khác có thể ca ngợi hoặc chỉ trích Đức Phật, họ có xu hướng tập trung vào những chi tiết nhỏ nhặt. Đức Phật trình bày một phân tích về 62 loại tà kiến (wrong view / quan điểm sai lầm), thông qua đó người ta trở nên thoát ly khỏi những suy đoán vô nghĩa.

DN 2: Kinh Sa-môn Quả (Sāmaññaphalasutta - Sa-môn Quả / thành quả của đời sống tu sĩ)

: Vua A-xà-thế, vừa lên ngôi, bị quấy rầy bởi những phương tiện bạo lực mà ông đã dùng để giành lấy vương miện. Ông đến thăm Đức Phật để tìm sự an tâm, và hỏi về những lợi ích của thực hành tâm linh. Đây là một trong những văn bản văn học và tâm linh vĩ đại nhất của Phật giáo sơ kỳ.

DN 3: Với Ambaṭṭha (Ambaṭṭhasutta)

: Một học trò Bà-la-môn trẻ tuổi tấn công gia đình của Đức Phật, nhưng bị đặt vào đúng vị trí của mình.

DN 4: Với Soṇadaṇḍa (Soṇadaṇḍasutta)

: Một Bà-la-môn có tiếng tăm đến thăm Đức Phật, bất chấp sự e ngại của các Bà-la-môn khác. Họ thảo luận về ý nghĩa thật sự của một Bà-la-môn, và Đức Phật khéo léo thuyết phục ông ta chấp nhận quan điểm của mình.

DN 5: Với Kūṭadanta (Kūṭadantasutta)

: Một Bà-la-môn muốn thực hiện một đại tế tự, và hỏi lời khuyên của Đức Phật. Đức Phật kể một truyền thuyết trong quá khứ, trong đó một vị vua được thuyết phục từ bỏ tế tự bạo lực, và thay vào đó dành nguồn lực của mình để hỗ trợ những công dân nghèo khó trong vương quốc. Tuy nhiên, ngay cả một tế tự có lợi và không bạo lực như vậy cũng không thể sánh bằng sự hy sinh tâm linh bằng cách từ bỏ chấp thủ (attachments / sự bám víu).

DN 6: Với Mahāli (Mahālisutta)

: Đức Phật giải thích cho một nhóm cư sĩ đa dạng về cách kết quả của thiền định phụ thuộc vào cách thức phát triển.

DN 7: Với Jāliya (Jāliyasutta)

: Bài kinh này chủ yếu được Đức Phật trích dẫn trong kinh trước đó.

DN 8: Kinh Đại Sư Tử Hống (Mahāsīhanādasutta - Đại Sư Tử Hống / kinh tiếng rống sư tử lớn)

: Đức Phật bị một khỏa thân du sĩ (naked ascetic / tu sĩ khỏa thân) thách thức về chủ đề khổ hạnh tâm linh (spiritual austerities / các pháp tu khổ hạnh). Ngài chỉ ra rằng hoàn toàn có thể thực hiện mọi loại khổ hạnh mà không có bất kỳ sự thanh tịnh nội tâm nào.

DN 9: Với Poṭṭhapāda (Poṭṭhapādasutta)

: Đức Phật thảo luận với một du sĩ (wanderer / người lang thang, người tu không định chỗ) về bản chất của nhận thức (perceptions / tưởng, nhận biết-phân biệt và gắn nhãn) và cách nó phát triển qua các trạng thái thiền định sâu hơn. Tuy nhiên, không có trạng thái nào trong số này nên được đồng nhất với một tự ngã hay linh hồn.

DN 10: Với Subha (Subhasutta)

: Ngay sau khi Đức Phật nhập diệt, Trưởng lão Ānanda được mời giải thích những giáo lý cốt lõi.

DN 11: Với Kevaddha (Kevaṭṭasutta)

: Đức Phật từ chối thực hiện phép lạ, giải thích rằng đây không phải là cách đúng đắn để khơi dậy niềm tin. Ngài tiếp tục kể câu chuyện về một vị tỳ khưu mà sự tìm kiếm câu trả lời sai lầm đã dẫn ông ta đến tận Phạm Thiên.

DN 12: Với Lohicca (Lohiccasutta)

: Một Bà-la-môn đã rơi vào ý nghĩ rằng không có ích gì khi cố gắng cung cấp sự giúp đỡ tâm linh cho người khác. Đức Phật đến gặp ông ta, và thuyết phục ông ta về những lợi ích đích thực của giáo pháp.

DN 13: Kinh Tam Minh (Tevijjasutta - Tam Minh / ba loại tri kiến)

: Một số Bà-la-môn đang thảo luận về con đường chân thật dẫn đến Phạm Thiên. Tranh cãi về những tuyên bố quyền uy dựa trên kinh Veda, Đức Phật khẳng định rằng chỉ kinh nghiệm cá nhân mới có thể dẫn đến chân lý.

Chương về Toàn bộ Giới luật