Như vầy tôi nghe. Một thời Đức Phật ở gần Sāvatthī, trong Vườn của Jeta, tu viện của Anāthapiṇḍika. Tại đó, Đức Phật gọi các Tỷ kheo: “Này các Tỷ kheo!”
“Bạch Thế Tôn,” họ đáp. Đức Phật dạy điều này:
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc, cay đắng, và khắc nghiệt. Chúng là một chướng ngại (obstacle / điều cản trở) cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách (yoke / sự ràng buộc).
Vì vậy, các con nên tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh, và chúng ta sẽ không để chúng chiếm hữu tâm trí mình.’ Đó là cách các con nên tu tập."
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở Sàvatthi… tại vườn ông Anàthapindika.
2. Rồi Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo… Thế Tôn nói như sau:
3. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là các lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp để chứng đạt vô thượng an ổn, khỏi các khổ ách.
4. Do vậy, này các Tỷ-kheo, cần phải học tập như sau: “Ðối với lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, chúng ta sẽ từ bỏ chúng. Ðối với lợi đắc, cung kính, danh vọng chưa đến, chúng ta không để chúng xâm chiếm tâm và an trú”.
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc, cay đắng, và khắc nghiệt. Chúng là một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách.
Giả sử một người câu cá quăng một lưỡi câu có mồi xuống một hồ nước sâu. Thấy mồi, một con cá sẽ nuốt lấy nó. Và thế là con cá nuốt lưỡi câu sẽ gặp phải bi kịch và tai họa, và người câu cá có thể làm bất cứ điều gì ông ta muốn với nó.
‘Người câu cá’ là một từ chỉ cho Ác ma Māra. ‘Lưỡi câu’ là một từ chỉ cho lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. Bất cứ ai thích thú và ưa thích lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh được gọi là một Tỷ kheo đã nuốt lưỡi câu của Māra. Họ đã gặp phải bi kịch và tai họa, và Ác ma có thể làm với họ bất cứ điều gì hắn muốn.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương—cay đắng và khắc nghiệt, một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách.
Vì vậy, các con nên tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh, và chúng ta sẽ không để chúng chiếm hữu tâm trí mình.’ Đó là cách các con nên tu tập."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là các lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp để chứng đạt vô thượng an ổn, khỏi các khổ ách.
3. Ví như, này các Tỷ-kheo, một người câu cá quăng một lưỡi câu ngắn có mồi thịt vào trong một hồ nước sâu, và một con cá có mắt thấy mồi thịt nuốt lưỡi câu ấy. Như vậy, này các Tỷ-kheo, con cá đã nuốt lưỡi câu ấy bị rơi vào bất hạnh, bị rơi vào tai họa, bị người câu cá muốn làm gì thì làm.
4. Người câu cá, này các Tỷ-kheo, chỉ cho ma, lưỡi câu, này các Tỷ-kheo, chỉ cho lợi đắc, cung kính, danh vọng.
5. Tỷ-kheo nào, này các Tỷ-kheo, thọ hưởng, ái luyến lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, Tỷ-kheo ấy, này các Tỷ-kheo, được gọi là Tỷ-kheo đã nuốt lưỡi câu của (ác) ma, bị rơi vào bất hạnh, bị rơi vào tai họa, bị ác ma muốn làm gì thì làm.
6. Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp để chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
7. Do vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông phải học tập như sau: “Ðối với lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, chúng ta hãy từ bỏ chúng. Và đối với lợi đắc, cung kính, danh vọng chưa đến, chúng ta không để chúng xâm chiếm tâm và an trú”.
8. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Ngày xửa ngày xưa, trong một cái hồ nọ có một gia đình rùa lớn đã sống ở đó từ lâu. Rồi một con rùa nói với một con khác: ‘Này bạn rùa thân mến, bạn đừng đi đến nơi đó nhé.’
Nhưng con rùa kia đã đi đến nơi đó, và một người thợ săn đã đâm nó bằng một cây lao.
Rồi con rùa đó quay trở lại chỗ con rùa kia. Khi con rùa kia thấy nó từ xa đang đến, nó nói: ‘Này bạn rùa thân mến, tôi hy vọng bạn đã không đi đến nơi đó!’
‘Tôi đã đi.’
‘Nhưng bạn rùa thân mến ơi, tôi hy vọng bạn không bị thương hay bị tổn hại gì!’
‘Tôi không bị thương hay bị tổn hại gì. Nhưng có sợi dây này cứ kéo lê đằng sau tôi.’
‘Thật vậy, bạn rùa thân mến ơi, bạn đã bị thương và bị tổn hại rồi! Cha và ông của bạn đã gặp phải bi kịch và tai họa cũng vì một sợi dây như vậy. Hãy đi đi, bạn không còn là một trong chúng tôi nữa.’
‘Thợ săn’ là một từ chỉ cho Ác ma Māra.
‘Cây lao’ là một từ chỉ cho lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương.
‘Sợi dây’ là một từ chỉ cho tham ái và sự ưa thích (greed and relishing / sự ham muốn và say đắm).
Bất cứ ai thích thú và ưa thích lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh được gọi là một Tỷ kheo đã bị đâm bằng cây lao. Họ đã gặp phải bi kịch và tai họa, và Ác ma có thể làm với họ bất cứ điều gì hắn muốn.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp để chứng đắc vô thượng an ổn, khỏi các khổ ách.
3. Thuở xưa, này các Tỷ-kheo, trong một hồ nước có một gia đình con rùa sống tại đấy đã lâu ngày.
4. Rồi này các Tỷ-kheo, một con rùa nói với một con rùa khác:
" − Này Rùa thân mến, chớ có đi đến chỗ ấy".
5. Con rùa này, này các Tỷ-kheo, đi đến chỗ ấy và một thợ săn phóng trúng nó với cây lao có dây.
6. Rồi con rùa ấy đi đến con rùa kia.
7. Này các Tỷ-kheo, con rùa kia, thấy con rùa này từ xa đi đến, thấy vậy liền nói với con rùa này:
" − Này Rùa thân mến, có phải Bạn đi đến chỗ kia?"
" − Này Rùa thân mến, tôi đi đến chỗ kia".
8. " − Này Rùa thân mến, bạn có bị thương, bị bắn trúng không?"
" − Này Rùa thân mến, tôi không bị thương, không bị bắn trúng. Nhưng có sợi dây này dính theo trên lưng tôi".
9. " − Này Rùa thân mến, Bạn thật bị thương rồi, Bạn thật bị bắn trúng rồi. Này Rùa thân mến, chính do vật dụng của người thợ săn này, mà cha Bạn và Ông Bạn rơi vào bất hạnh, rơi vào tai họa. Nay Bạn hãy đi, Rùa thân mến. Nay Bạn không còn thuộc chúng ta nữa!"
10. Người thợ săn, này các Tỷ-kheo, chỉ cho ác ma. Cái lao, này các Tỷ-kheo, chỉ cho lợi đắc, cung kính, danh vọng. Sợi dây, này các Tỷ-kheo, chỉ cho hỷ tham.
11. Tỷ-kheo nào, này các Tỷ-kheo, đối với lợi đắc, cung kính, danh vọng, hưởng thọ và ái luyến; vị ấy, này các Tỷ-kheo, được gọi là Tỷ-kheo bị lao đâm phải, đã rơi vào bất hạnh, đã rơi vào tai họa, bị ác ma muốn làm gì thì làm.
12. Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
13. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải tu học.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Giả sử một con cừu lông dài đi vào một bụi gai. Nó sẽ bị vướng, bị mắc, và bị kẹt ở mọi ngóc ngách, rồi đi đến chỗ khốn cùng.
Cũng vậy, hãy xét một Tỷ kheo nào đó có tâm bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át. Sáng sớm, vị ấy đắp y, mang bát và y, đi vào làng hoặc thị trấn để khất thực. Vị ấy bị vướng, bị mắc, và bị kẹt ở mọi ngóc ngách, rồi đi đến chỗ khốn cùng.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Ví như, này các Tỷ-kheo, một con dê cái lông dài, đi vào một khóm cây gai gốc; chỗ này, chỗ kia, nó bị mắc dính vào; chỗ này, chỗ kia, nó bị mắc vướng vào; chỗ này, chỗ kia, nó bị trói buộc vào; chỗ này, chỗ kia, nó bị rơi vào bất hạnh, tai họa.
4. Cũng như vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây, có Tỷ-kheo bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, đi vào làng hay thị trấn để khất thực. Chỗ này, chỗ kia, vị ấy bị mắc dính vào; chỗ này, chỗ kia, vị ấy bị mắc vướng vào; chỗ này, chỗ kia, vị ấy bị trói cột vào; chỗ này, chỗ kia, vị ấy bị rơi vào bất hạnh, tai họa.
5. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Giả sử có một con bọ hung ăn phân, đầy phân, ngập trong phân, và trước mặt nó là một đống phân khổng lồ. Nó sẽ coi thường những con bọ hung khác, nghĩ rằng: ‘Vì ta là một con bọ hung ăn phân, đầy phân, ngập trong phân, và trước mặt ta là một đống phân khổng lồ.’
Cũng vậy, hãy xét một Tỷ kheo nào đó có tâm bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át. Sáng sớm, vị ấy đắp y, mang bát và y, đi vào làng hoặc thị trấn để khất thực. Ở đó, vị ấy ăn thỏa thích, được mời lại vào ngày mai, và có rất nhiều vật thực cúng dường. Khi trở về tu viện, vị ấy khoe khoang giữa một nhóm Tỷ kheo: ‘Tôi đã ăn thỏa thích, được mời lại vào ngày mai, và có rất nhiều vật thực cúng dường. Tôi nhận được y phục, vật thực, chỗ ở, và thuốc men cùng vật dụng cho người bệnh. Nhưng các Tỷ kheo khác này ít công đức, ít có ý nghĩa, nên họ không nhận được những thứ này.’ Với tâm bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át, vị ấy coi thường các Tỷ kheo thiện tâm khác. Điều này sẽ dẫn đến sự tổn hại và đau khổ lâu dài cho vị ấy.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Ví như, này các Tỷ-kheo, một con trùng phẩn, ăn phân, đầy những phân, tràn ngập những phân, và trước mặt có một đống phân lớn.
4. Nó khinh miệt các con trùng phẩn khác và nói: “Ta ăn phân, đầy những phân, tràn ngập những phân, và trước mặt ta, có đống phân lớn này”.
5. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây, có Tỷ-kheo bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, vào làng hay thị trấn để khất thực. Vị ấy tại đây đã ăn uống no đủ, lại được mời vào ngày mai, và bình bát của vị ấy được tràn đầy.
6. Vị ấy đi đến ngôi vườn (tịnh xá) và giữa chúng Tỷ-kheo khoe khoang như sau: “Ta ăn uống no đủ, lại được mời vào ngày mai, và bình bát này của ta tràn đầy. Ta nhận được các vật dụng như y áo, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bịnh. Nhưng các Tỷ-kheo khác công đức ít, ảnh hưởng ít, không nhận được các vật dụng như y áo, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh”.
7. Vị ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, khinh miệt các Tỷ-kheo chánh hạnh khác. Này các Tỷ-kheo, như vậy sẽ đem lại bất hạnh, đau khổ lâu dài cho kẻ ngu si ấy.
8. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
9. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Ai là người đáng bị sét đánh? Một vị hữu học (trainee / người còn đang tu học, chưa chứng quả A-la-hán) có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương trước khi đạt được mục đích của tâm mình.
‘Sét đánh’ là một từ chỉ cho lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Như thế nào, này các Tỷ-kheo, sét đánh (được ví như) một người hữu học với tâm nhiệt thành, khi bị các lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến.
4. Này các Tỷ-kheo, sét đánh chỉ cho lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến.
5. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Ai là người đáng bị một mũi tên tẩm độc đâm phải? Một vị hữu học có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương trước khi đạt được mục đích của tâm mình.
‘Mũi tên’ là một từ chỉ cho lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Như thế nào, này các Tỷ-kheo, bị mũi tên độc bắn trúng (được ví như) một người hữu học với tâm trí nhiệt thành, khi bị các lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến.
4. Mũi tên, này các Tỷ-kheo, chỉ cho các lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Này các Tỷ kheo, các con có nghe tiếng một con chó rừng già tru lên lúc rạng đông không?"
“Dạ, bạch Thế Tôn.”
"Con chó rừng già đó mắc phải căn bệnh gọi là ghẻ lở. Nó không vui vẻ trong hang của mình, hay dưới gốc cây, hay ngoài trời quang. Bất cứ nơi nào nó đi, đứng, ngồi, hay nằm, nó đều gặp phải bi kịch và tai họa.
Cũng vậy, hãy xét một Tỷ kheo nào đó có tâm bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át. Vị ấy không vui vẻ trong một căn lều trống, dưới gốc cây, hay ngoài trời quang. Bất cứ nơi nào vị ấy đi, đứng, ngồi, hay nằm, vị ấy đều gặp phải bi kịch và tai họa.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Các Ông có nghe chăng, này các Tỷ-kheo, trong ban đêm, khi trời gần sáng, có con giả can đang tru lớn tiếng?
− Thưa có, bạch Thế Tôn.
4. − Ðó là con giả can già, này các Tỷ-kheo, bị mắc bệnh ghẻ lở, không thoải mái trong những chỗ hoang vắng, không thoải mái dưới những gốc cây, không thoải mái tại những chỗ lộ thiên; chỗ nào nó đi, chỗ nào nó đứng, chỗ nào nó ngồi, chỗ nào nó nằm, tại các chỗ ấy, nó cảm thấy bất hạnh, tai họa.
5. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, không thoải mái trong những chỗ hoang vắng, không thoải mái dưới những gốc cây, không thoải mái tại những chỗ lộ thiên; chỗ nào vị ấy đi, chỗ nào vị ấy đứng, chỗ nào vị ấy ngồi, chỗ nào vị ấy nằm, tại các chỗ ấy, vị ấy cảm thấy bất hạnh, tai họa.
6. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
7. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Trên cao trong bầu khí quyển có những cơn gió bão đang thổi. Bất kỳ con chim nào bay ở đó đều bị những cơn gió bão đó quăng quật. Chân nó bay một ngả, cánh nó một ngả khác, đầu nó một ngả khác, và thân nó một ngả khác.
Cũng vậy, hãy xét một Tỷ kheo nào đó có tâm bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át. Sáng sớm, vị ấy đắp y, mang bát và y, đi vào làng hoặc thị trấn để khất thực mà không phòng hộ thân, khẩu, và ý, không thiết lập chánh niệm, và không thu thúc các giác quan. Ở đó, vị ấy thấy một người phụ nữ ăn mặc hở hang, thiếu vải. Dục vọng (Lust / sự ham muốn xác thịt) xâm chiếm tâm trí vị ấy. Vị ấy từ bỏ việc tu tập và hoàn tục, trở về đời sống thấp kém. Một số người lấy y của vị ấy, người khác lấy bát, người khác lấy tọa cụ, người khác lấy hộp kim, giống như con chim bị gió bão quăng quật.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Trên thượng tầng hư không, này các Tỷ-kheo, có gió thổi mạnh gọi là cuồng phong. Con chim đi đến chỗ ấy, bị cuồng phong thổi bạt đi; bị cuồng phong thổi bạt đi, các chân đi một ngả, các cánh đi một ngả, đầu đi một ngả, thân đi một ngả.
4. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây, Tỷ-kheo bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, đi vào làng hay thị trấn để khất thực,thân không chế ngự, lời nói không chế ngự, tâm không chế ngự, niệm không an trú, các căn không chế ngự.
5. Vị ấy thấy các phụ nữ, mặc y phục không đứng đắn, không khéo che đậy. Vị ấy thấy các phụ nữ mặc y phục không đứng đắn, không khéo che đậy, bị tham dục công phá tâm vị ấy. Do tham dục công phá tâm, vị ấy từ bỏ học tập, trở lại hoàn tục. Rồi có người lấy y phục, có người lấy bình bát, có người lấy tọa cụ, có người lấy ống kim của vị ấy, chẳng khác gì con chim bị cuồng phong thổi bạt.
6. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
7. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Có trường hợp Ta thấy một người nào đó có tâm bị danh vọng chế ngự và lấn át. Khi thân hoại mạng chung, sau khi chết, người đó tái sinh vào cõi mất mát, nơi xấu xa, địa ngục, đọa xứ.
Có trường hợp khác Ta thấy một người nào đó có tâm bị sự thiếu vắng danh vọng chế ngự và lấn át. Khi thân hoại mạng chung, sau khi chết, người đó tái sinh vào cõi mất mát, nơi xấu xa, địa ngục, đọa xứ.
Và có trường hợp khác Ta thấy một người nào đó có tâm bị cả danh vọng và sự thiếu vắng danh vọng chế ngự và lấn át. Khi thân hoại mạng chung, sau khi chết, người đó tái sinh vào cõi mất mát, nơi xấu xa, địa ngục, đọa xứ.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
Đó là những gì Đức Phật đã nói. Sau đó, bậc Thánh, bậc Đạo Sư, nói tiếp:
"Dù được tôn vinh
hay không được tôn vinh, hoặc cả hai,
định tâm của họ không lay chuyển
khi họ sống tinh tấn.Họ kiên trì thiền định
với tuệ quán và sự thấy biết tinh tế.
Vui mừng trong sự chấm dứt của chấp thủ,
họ được gọi là bậc chân nhân."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Ta thấy có người bị sự cung kính chi phối, tâm bị xâm chiếm, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào khổ xứ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
4. Ở đây, này các Tỷ-kheo, Ta thấy có người bị sự không cung kính chi phối, tâm bị xâm chiếm, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào khổ xứ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
5. Nhưng ở đây, này các Tỷ-kheo, Ta thấy có người bị cả hai cung kính và không cung kính chi phối, tâm bị xâm chiếm, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào khổ xứ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
6. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
7. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Ai khi được cung kính,
Khi không được cung kính,
Trong cả hai trường hợp,
Tâm định, không lay chuyển;
Sống hạnh không phóng dật,
Tâm thường nhập Thiền tư,
Với tâm tưởng tế nhị,
Chánh quán các sở kiến,
Không còn lạc chấp thủ,
Ðược gọi bậc Chơn nhơn.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Khi Ta đã thấu hiểu tâm của một người nào đó, Ta biết rằng: ‘Vị tôn giả này sẽ không cố ý nói dối dù chỉ vì một cái bát vàng chứa đầy bột bạc.’ Nhưng một thời gian sau, Ta thấy họ cố ý nói dối vì tâm họ bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Ở đây, này các Tỷ-kheo, với tâm của Ta, Ta biết có người có tâm như sau: “Dầu cho vì một bình bát vàng đựng đầy phấn bạch ngân, vị này cũng không cố ý nói láo”.
4. Trong một thời gian khác, Ta lại thấy người ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiến, đã cố ý nói láo.
5. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Khi Ta đã thấu hiểu tâm của một người nào đó, Ta biết rằng: ‘Vị tôn giả này sẽ không cố ý nói dối dù chỉ vì một cái nồi bạc chứa đầy bột vàng.’ Nhưng một thời gian sau, Ta thấy họ cố ý nói dối vì tâm họ bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Ở đây, này các Tỷ-kheo với tâm của Ta, Ta biết có người có tâm như sau: “Dầu cho vì một bình bát bạc đựng đầy phấn vàng, vị này cũng không có cố ý nói láo”.
4. Trong một thời gian khác, Ta lại thấy người ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, đã cố ý nói láo.
5. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, khi Ta đã thấu hiểu tâm của một người nào đó, Ta biết rằng: ‘Vị tôn giả này sẽ không cố ý nói dối dù chỉ vì một thỏi vàng.’ …”
“‘… vì một trăm thỏi vàng.’ …”
“‘… vì một ngọn núi vàng.’ …”
“‘… vì một trăm ngọn núi vàng.’ …”
“‘… vì cả trái đất đầy vàng.’ …”
“‘… vì bất kỳ loại phần thưởng vật chất nào.’ …”
“‘… vì mạng sống.’ …”
"‘… vì người phụ nữ đẹp nhất xứ.’ Nhưng một thời gian sau Ta thấy họ cố ý nói dối vì tâm họ bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Ở đây, này các Tỷ-kheo, với tâm của Ta, Ta biết có người có tâm như sau:
"Dầu cho vì một đồng tiền vàng Nikkha…
"Dầu cho vì một trăm đồng tiền vàng Nikkha…
"Dầu cho vì một đồng tiền vàng ròng Nikkha…
"Dầu cho vì một trăm đồng tiền vàng ròng Nikkha…
"Dầu cho vì quả đất đầy những vàng…
"Dầu cho vì mọi lợi ích vật chất…
"Dầu cho vì mạng sống…
“Dầu cho vì người mỹ nhân địa phương, vị ấy cũng không cố ý nói láo.”
3. Trong một thời gian khác, Ta lại thấy người ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị chinh phục, đã cố ý nói láo.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng.
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Ngay cả khi con ở một mình với một người nữ, cô ấy có thể không chiếm hữu tâm trí con, nhưng lợi dưỡng, danh vọng và sự tán dương vẫn sẽ chiếm hữu tâm trí con.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Với ai, này các Tỷ-kheo, tâm bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chinh phục và ngự trị, thời không một nữ nhân nào, với tâm của mình chinh phục và ngự trị tâm của người ấy.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Ngay cả khi con ở một mình với người phụ nữ đẹp nhất xứ, cô ấy có thể không chiếm hữu tâm trí con, nhưng lợi dưỡng, danh vọng và sự tán dương vẫn sẽ chiếm hữu tâm trí con.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
… không một mỹ nhân nào…
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Một nữ cư sĩ có niềm tin với một người con trai duy nhất thân yêu và quý mến sẽ khuyên con mình một cách đúng đắn rằng: ‘Con yêu quý, hãy giống như gia chủ Citta và Hatthaka ở Āḷavī.’
Đây là một tiêu chuẩn và thước đo cho các nam đệ tử tại gia của Ta, đó là, gia chủ Citta và Hatthaka ở Āḷavī.
‘Nhưng con yêu quý, nếu con xuất gia, từ bỏ đời sống tại gia, hãy giống như Sāriputta (Xá-lợi-phất) và Moggallāna (Mục-kiền-liên).’
Đây là một tiêu chuẩn và thước đo cho các đệ tử Tỷ kheo của Ta, đó là, Sāriputta và Moggallāna.
‘Và con yêu quý, mong rằng con sẽ không có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương khi con vẫn còn là một vị hữu học và chưa đạt được mục đích của tâm mình.’
Nếu một vị hữu học chưa đạt được mục đích của tâm mình mà có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương thì đó là một chướng ngại cho vị ấy.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Một tín nữ, này các Tỷ-kheo, chơn chánh khuyên dạy đứa con độc nhất, đáng yêu, đáng mến, sẽ khuyên dạy như sau: “Này Con thân yêu, hãy giống như gia chủ Citta, hãy giống như Hattaka ở Alava!”
4. Các vị ấy, này các Tỷ-kheo, là cân lường, là mẫu mực cho các đệ tử cư sĩ của Ta, tức là gia chủ Citta và Hatthaka ở Alava.
5. “Này Con thân yêu, nếu con xuất gia từ bỏ gia đình, sống không gia đình, này Con thân yêu, hãy giống như Sàriputta và Moggalàna!”
6. Các vị ấy, này các Tỷ-kheo, là cân lường, là mẫu mực cho các đệ tử Tỷ-kheo của Ta, tức là Sàriputta và Moggalàna.
7. “Này Con thân yêu, chớ để cho lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến người, kẻ hữu học với tâm đầy nhiệt tình”. Này các Tỷ-kheo, nếu một Tỷ-kheo hữu học với tâm đầy nhiệt tình, bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến, như vậy là chướng ngại cho vị ấy.
8. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
9. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Một nữ cư sĩ có niềm tin với một người con gái duy nhất thân yêu và quý mến sẽ khuyên con mình một cách đúng đắn rằng: ‘Con yêu quý, hãy giống như các nữ cư sĩ Khujjuttarā và Veḷukaṇṭakī, mẹ của Nanda.’
Đây là một tiêu chuẩn và thước đo cho các nữ đệ tử tại gia của Ta, đó là, các nữ cư sĩ Khujjuttarā và Veḷukaṇṭakī, mẹ của Nanda.
‘Nhưng con yêu quý, nếu con xuất gia, từ bỏ đời sống tại gia, hãy giống như các Tỷ kheo ni Khemā và Uppalavaṇṇā.’
Đây là một tiêu chuẩn và thước đo cho các đệ tử Tỷ kheo ni của Ta, đó là, các Tỷ kheo ni Khemā và Uppalavaṇṇā.
‘Và con yêu quý, mong rằng con sẽ không có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương khi con vẫn còn là một vị hữu học và chưa đạt được mục đích của tâm mình.’ Nếu một vị hữu học chưa đạt được mục đích của tâm mình mà có được lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương thì đó là một chướng ngại cho vị ấy.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Một tín nữ, này các Tỷ-kheo, chơn chánh khuyên dạy đứa con gái độc nhất, đáng yêu, đáng mến, sẽ khuyên dạy như sau: “Này Con thân yêu, hãy giống như nữ cư sĩ Khujjutarà và Velu-kandakiyà, mẹ của Nanda!”
4. Các vị ấy, này các Tỷ-kheo, là cân lường, là mẫu mực cho các đệ tử nữ cư sĩ của Ta, tức là nữ cư sĩ Khujjutarà và Velukandakiyà.
5. “Này Con thân yêu, nếu Con xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình; này Con thân yêu, hãy giống như Tỷ-kheo-ni Khema và Uppàlavanna!”
6. Các vị ấy, này các Tỷ-kheo, là cân lường, là mẫu mực cho các đệ tử Tỷ-kheo-ni của Ta, tức là Tỷ-kheo-ni Khemà và Uppàlavanna.
7. “Này Con thân yêu, chớ để cho lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến người, kẻ hữu học với tâm đầy nhiệt tình!”
8. Này các Tỷ-kheo, nếu một Tỷ-kheo-ni hữu học, với tâm đầy nhiệt tình, bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chạm đến, như vậy là chướng ngại cho vị ấy.
9. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
10. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Này các Tỷ kheo, có những sa-môn và bà-la-môn không thực sự hiểu rõ sự hấp dẫn, sự nguy hại, và sự thoát ly đối với lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. Ta không coi họ là những sa-môn và bà-la-môn chân chính. Những vị tôn giả đó không nhận ra mục đích của đời sống sa-môn hay bà-la-môn, và không sống sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng trí tuệ.
Có những sa-môn và bà-la-môn thực sự hiểu rõ sự hấp dẫn, sự nguy hại, và sự thoát ly đối với lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. Ta coi họ là những sa-môn và bà-la-môn chân chính. Những vị tôn giả đó nhận ra mục đích của đời sống sa-môn hay bà-la-môn, và sống sau khi đã tự mình chứng ngộ bằng trí tuệ."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Này các Tỷ-kheo, như Sa-môn hay Bà-la-môn nào không như thật biết vị ngọt, sự nguy hiểm, sự xuất ly của lợi đắc, cung kính, danh vọng; các vị Sa-môn hay Bà-la-môn ấy đối với Ta, không được chấp nhận là Sa-môn giữa các Sa-môn, hay là Bà-la-môn giữa các Bà-la-môn. Và những bậc Tôn giả ấy, ngay trong đời sống hiện tại, không có thể tự mình chứng ngộ với thắng trí, chứng đạt và an trú mục đích Samôn hạnh và mục đích Bà-la-môn hạnh.
3. Và này các Tỷ-kheo, những Sa-môn hay Bà-la-môn nào như thật biết vị ngọt, sự nguy hiểm, sự xuất ly của lợi đắc, cung kính, danh vọng; các vị Sa-môn hay Bà-la-môn ấy đối với Ta, đuợc chấp nhận là vị Sa-môn giữa các Sa-môn, hay là Bà-la-môn giữa các Bà-la-môn. Và những bậc Tôn giả ấy, ngay trong đời sống hiện tại, có thể tự mình chứng ngộ với thượng trí, chứng đạt và an trú mục đích Sa-môn hạnh và mục đích Bà-la-môn hạnh.
Tại Sāvatthī.
"Có những sa-môn và bà-la-môn không thực sự hiểu rõ sự khởi sinh, sự đoạn diệt, sự hấp dẫn, sự nguy hại, và sự thoát ly đối với lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương…
Có những sa-môn và bà-la-môn thực sự hiểu rõ…"
1. … Tại Sàvatthi.
2. Những Sa-môn hay Bà-la-môn nào, này các Tỷ-kheo, không như thật biết sự tập khởi, đoạn diệt, vị ngọt, nguy hiểm và xuất ly của lợi đắc, cung kính, danh vọng; các vị Sa-môn hay Bà-la-môn ấy đối với với Ta, không được chấp nhận là Sa-môn giữa các Sa-môn, không được chấp nhận là Bà-la-môn giữa các Bà-la-môn. Và những bậc Tôn giả ấy, ngay trong đời sống hiện tại cũng không tự mình với thắng trì chứng ngộ, chứng đạt và an túc mục đích của Sa-môn hạnh và mục đích của Bà-la-môn hạnh.
3. Và những Sa-môn hay Bà-la-môn nào, này các Tỷ-kheo, như thật biết sự tập khởi, đoạn diệt, vị ngọt… của lợi đắc, cung kính, danh vọng; các vị Sa-môn hay Bà-la-môn ấy đối với ta được chấp nhận là Samôn giữa các Sa-môn, hay Bà-la-môn giữa các Bà-la-môn. Và những bậc Tôn giả ấy ngay trong đời sống hiện tại, có thể tự mình giác ngộ với thượng trí, chứng đạt và an trú mục đích Sa-môn và mục đích Bà-la-môn hạnh.
Tại Sāvatthī.
"Có những sa-môn và bà-la-môn không thực sự hiểu rõ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương, sự khởi sinh của chúng, sự đoạn diệt của chúng, và con đường dẫn đến sự đoạn diệt của chúng…
Có những sa-môn và bà-la-môn thực sự hiểu rõ…"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Những Sa-môn hay Bà-la-môn nào, này các Tỷ-kheo, không biết sự tập khởi của lợi đắc, cung kính, danh vọng, không biết sự đoạn diệt của lợi đắc, cung kính, danh vọng, không biết con đường đưa đến sự đoạn diệt của lợi đắc, cung kính, danh vọng; các vị Sa-môn hay Bà-la-môn ấy đối với Ta không được chấp nhận… và mục đích của Bà-la-môn hạnh.
3. Và những Sa-môn hay Bà-la-môn nào biết được sự tập khởi của lợi đắc, cung kính, danh vọng… và mục đích của Bà-la-môn hạnh.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Chúng cắt qua lớp da ngoài, lớp da trong, rồi đến thịt, gân, và xương, cho đến khi chạm tới tủy và tiếp tục xiết vào.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Lợi đắc, cung kính, danh vọng, này các Tỷ-kheo, cắt đứt da ngoài. Sau khi cắt đứt da ngoài, chúng cắt đứt da trong. Sau khi cắt đứt da trong, chúng cắt đứt thịt. Sau khi cắt đứt thịt, chúng cắt đứt dây gân. Sau khi cắt đứt dây gân, chúng cắt đứt xương. Sau khi cắt đứt xương, chúng chạm tới tủy và đứng lại.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Chúng cắt qua lớp da ngoài, lớp da trong, rồi đến thịt, gân, và xương, cho đến khi chạm tới tủy và tiếp tục xiết vào.
Giả sử một người đàn ông khỏe mạnh lấy một sợi dây thừng lông ngựa cứng rắn quấn quanh ống chân của con và siết chặt. Nó sẽ cắt qua lớp da ngoài, lớp da trong, rồi đến thịt, gân, và xương, cho đến khi chạm tới tủy và tiếp tục xiết vào.
Cũng vậy, lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương cắt qua lớp da ngoài, lớp da trong, rồi đến thịt, gân, và xương, cho đến khi chạm tới tủy và tiếp tục xiết vào.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Lợi đắc, cung kính, danh vọng, này các Tỷ-kheo, cắt đứt da ngoài. Sau khi cắt đứt da ngoài, chúng cắt đứt da trong. Sau khi cắt đứt da trong, chúng cắt đứt thịt. Sau khi cắt đứt thịt, chúng cắt đứt dây gân. Sau khi cắt đứt dây gân, chúng cắt đứt xương. Sau khi cắt đứt xương, chúng chạm tới tủy và đứng lại.
4. Ví như, này các Tỷ-kheo, một lực sĩ lấy dây ngựa cứng chắc, vấn xung quanh cổ chân và siết chặt lại. Dây ấy cắt đứt da ngoài, cắt đứt da trong. Sau khi cắt đứt da trong, chúng cắt đứt thịt. Sau khi cắt đứt thịt, chúng cắt đứt dây gân. Sau khi cắt đứt dây gân, chúng cắt đứt xương. Sau khi cắt đứt xương, chúng chạm tới tủy và đứng lại.
5. Cũng như vậy, này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng cắt đứt da ngoài. Sau khi cắt đứt da ngoài, chúng cắt đứt da trong. Sau khi cắt đứt da trong, chúng cắt đứt thịt. Sau khi cắt đứt thịt, chúng cắt đứt giây gân. Sau khi cắt đứt giây gân, chúng cắt đứt xương. Sau khi cắt đứt xương, chúng chạm tới tủy và đứng lại.
6. Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
7. Như vậy này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là một chướng ngại ngay cả đối với một Tỷ kheo là bậc A-la-hán, với các lậu hoặc (defilements / những ô nhiễm tinh thần) đã tận.”
Khi Ngài nói điều này, Tôn giả Ānanda thưa với Đức Phật: “Bạch Thế Tôn, lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương cản trở điều gì đối với một Tỷ kheo đã đoạn tận các lậu hoặc?”
"Này Ānanda, Ta không nói rằng lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương cản trở tâm giải thoát bất động. Nhưng Ta nói rằng lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương cản trở sự thành tựu các thiền định an lạc trong đời này đối với một thiền sinh siêng năng, nhiệt tâm, và quyết chí.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương—cay đắng và khắc nghiệt, một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách.
Vì vậy, các con nên tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh, và chúng ta sẽ không để chúng chiếm hữu tâm trí mình.’ Đó là cách các con nên tu tập."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Vị Tỷ-kheo nào, này các Tỷ-kheo, là bậc Ứng Cúng, đã đoạn tận các lậu hoặc; Ta nói, lợi đắc, cung kính, danh vọng vẫn là pháp chướng ngại cho vị Tỷ-kheo ấy.
3. Khi nghe nói vậy, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn:
− Bạch Thế Tôn, với vị Tỷ-kheo, lậu hoặc nào được đoạn tận thì các lợi đắc, cung kính, danh vọng là chướng ngại pháp?
4. − Ðối với vị đã chứng bất động tâm giải thoát, Ta không nói rằng, các lợi đắc, cung kính, danh vọng trở thành một chướng ngại pháp cho vị ấy.
5. Và này Ananda, đối với những ai sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần; những người chứng được hiện tại lạc trú; đối với những người ấy, Ta nói rằng, lợi đắc, cung kính, danh vọng là chướng ngại pháp.
6. Như vậy khổ lụy, này Ananda, là lợi đắc, cung kính, danh vọng, đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp cho sự chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
7. Do vậy, này Ananda, cần phải học tập như vầy: “Ðối với lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, chúng ta hãy từ bỏ chúng. Và đối với các lợi đắc, cung kính, danh vọng chưa đến, chúng ta không để chúng xâm chiếm tâm và an trú”.
8. Như vậy, này Ananda, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Devadatta (Đề-bà-đạt-đa) đã chia rẽ Tăng đoàn vì tâm ông ta bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, Devadatta, phá hoại Tăng chúng.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Devadatta đã cắt đứt thiện căn (skillful root / gốc rễ của những điều tốt lành) của mình vì tâm ông ta bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, này các Tỷ-kheo, thiện căn của Devadatta bị cắt đứt.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Devadatta đã cắt đứt thiện pháp (skillful quality / phẩm chất tốt lành) của mình vì tâm ông ta bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, này các Tỷ-kheo, thiện pháp của Devadatta bị cắt đứt.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc…
Devadatta đã cắt đứt bạch pháp (bright quality / phẩm chất trong sạch, sáng sủa) của mình vì tâm ông ta bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
3. Bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối và tâm bị xâm chiếm, này các Tỷ-kheo, bạch pháp của Devadatta bị cắt đứt.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Một thời Đức Phật ở gần Rājagaha, trên núi Linh Thứu (Gijjhakūṭa), không lâu sau khi Devadatta đã rời đi. Tại đó, Đức Phật nói với các Tỷ kheo về Devadatta:
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã đến với Devadatta để hủy hoại và làm ông ta suy vong.
Nó giống như một cây chuối… hay một cây tre… hay một cây sậy, tất cả đều ra quả để tự hủy hoại và suy vong…
Nó giống như một con la, mang thai để tự hủy hoại và suy vong. Cũng vậy, lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã đến với Devadatta để hủy hoại và làm ông ta suy vong.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. Đó là cách các con nên tu tập."
Đó là những gì Đức Phật đã nói. Sau đó, bậc Thánh, bậc Đạo Sư, nói tiếp:
“Cây chuối bị hủy hoại bởi chính quả của nó,
cũng như cây tre và cây sậy.
Danh vọng hủy hoại kẻ tội lỗi,
như bào thai hủy hoại con la.”
1. Một thời Thế Tôn ở Ràjàgaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm), tại núi Gujjhakuuta (Linh Thứu), sau khi Devadatta (Ðề-bà-đạt-đa) bỏ đi không bao lâu.
2. Rồi Thế Tôn nhân vì Devadatta, bảo các Tỷ-kheo:
3. − Này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến tự hại cho Devadatta. Lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến diệt vong cho Devadatta.
4. Ví như cây chuối, này các Tỷ-kheo, sanh quả đưa đến tự hại, sanh quả đưa đến diệt vong. Cũng như vậy, này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến tự hại cho Devadatta. Lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến diệt vong cho Devadatta.
5. Ví như cây tre, này các Tỷ-kheo, sanh quả đưa đến tự hại, sanh quả đưa đến diệt vong. Cũng như vậy, này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến tự hại cho Devadatta. Lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến diệt vong cho Devadatta.
6. Ví như cây lau, này các Tỷ-kheo, sanh quả đưa đến tự hại, sanh quả đưa đến diệt vong. Cũng như vậy, này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến tự hại cho Devadatta. Lợi đắc cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến diệt vong cho Devadatta.
7. Ví như con lừa có thai đưa đến tự hại, có thai đưa đến diệt vong. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến tự hại cho Devadatta. Lợi đắc, cung kính, danh vọng khởi lên, đưa đến diệt vong cho Devadatta.
8. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
9. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
10. Thế Tôn nói như vậy, Thiện Thệ nói vậy xong, bậc Ðạo Sư nói như sau:
Như cây chuối sanh quả,
Sanh quả đem tự hại,
Cũng vậy, quả cây tre,
Cũng vậy, quả cây lau,
Cũng vậy với kẻ ngu,
Cung kính đem tự hại,
Như con lừa mang thai,
Mang thai đem tự hại.
Gần Rājagaha, trong Trúc Lâm, nơi nuôi sóc.
Lúc bấy giờ, Thái tử Ajātasattu (A-xà-thế) đi với năm trăm cỗ xe vào buổi sáng và buổi tối để hầu cận Devadatta, dâng cúng ông ta năm trăm phần thức ăn.
Rồi một vài Tỷ kheo đến gặp Đức Phật, đảnh lễ, ngồi xuống một bên, và thưa với Ngài: “Bạch Thế Tôn, Thái tử Ajātasattu đang đi với năm trăm cỗ xe vào buổi sáng và buổi tối để hầu cận Devadatta, dâng cúng ông ta năm trăm phần thức ăn.”
"Này các Tỷ kheo, đừng ganh tị với lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương của Devadatta. Chừng nào Thái tử Ajātasattu còn đi với năm trăm cỗ xe vào buổi sáng và buổi tối để hầu cận Devadatta, dâng cúng ông ta năm trăm phần thức ăn, thì Devadatta chỉ có thể mong đợi sự suy giảm, chứ không phải tăng trưởng, trong các thiện pháp.
Nếu người ta chọc vỡ một cái mụt nhọt trên mũi một con chó hoang, nó sẽ càng trở nên hung dữ hơn. Cũng vậy, chừng nào Thái tử Ajātasattu còn đi với năm trăm cỗ xe vào buổi sáng và buổi tối để hầu cận Devadatta, dâng cúng ông ta năm trăm phần thức ăn, thì Devadatta chỉ có thể mong đợi sự suy giảm, chứ không phải tăng trưởng, trong các thiện pháp.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương. …"
1. Một thời Thế Tôn ở Ràjagaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm), tại chỗ nuôi dưỡng sóc.
2. Lúc bấy giờ, hoàng tử Ajàtasattu (A-xà-thế) sáng chiều đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
3. Rồi một số đông Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên.
4. Ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch với Thế Tôn:
− Bạch Thế Tôn, hoàng tử Ajàtasattu sáng chiều đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
5. − Này các Tỷ-kheo, chớ có thèm lợi đắc, cung kính, danh vọng của Devadatta. Chừng nào, này các Tỷ-kheo, hoàng tử Ajàtasattu sáng chiều còn đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với Devadatta, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
6. Ví như, này các Tỷ-kheo, đem bóp nát lá gan trước lỗ mũi một con chó dữ. Như vậy, con chó ấy lại càng dữ tợn bội phần. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, chừng nào hoàng tử Ajàtasattu sáng chiều còn đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe, và còn cúng dường các món đồ ăn trong năm trăm chiếc mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với Devadatta, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
7. Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng…
8. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
"Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc, cay đắng, và khắc nghiệt. Chúng là một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách. Khi Ta đã thấu hiểu tâm của một người nào đó, Ta biết rằng: ‘Vị tôn giả này sẽ không cố ý nói dối dù chỉ vì mẹ của mình.’ Nhưng một thời gian sau, Ta thấy họ cố ý nói dối vì tâm họ bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương—cay đắng và khắc nghiệt, một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách.
Vì vậy, các con nên tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh, và chúng ta sẽ không để chúng chiếm hữu tâm trí mình.’ Đó là cách các con nên tu tập."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp cho sự chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
3. Ở đây, này các Tỷ-kheo, với tâm của Ta, Ta biết được tâm của một người như sau: “Dầu cho vì bà mẹ đáng kính cũng không cố ý nói láo”. Nhưng trong một thời gian khác, Ta thấy người ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm, đã cố ý nói láo.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp cho sự chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập: “Ðối với các lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, chúng ta hãy từ bỏ chúng. Ðối với các lợi đắc,cung kính, danh vọng chưa đến, chúng ta không để chúng xâm chiếm tâm”.
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Tại Sāvatthī.
“Lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương là tàn khốc, cay đắng, và khắc nghiệt. Chúng là một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách. Khi Ta đã thấu hiểu tâm của một người nào đó, Ta biết rằng: ‘Vị tôn giả này sẽ không cố ý nói dối dù chỉ vì cha của mình.’ …”
(Kể đầy đủ như trong SN 17.37.)
“‘… anh/em trai.’ …”
“‘… chị/em gái.’ …”
“‘… con trai.’ …”
“‘… con gái.’ …”
"‘… vợ.’ Nhưng một thời gian sau, Ta thấy họ cố ý nói dối vì tâm họ bị lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương chế ngự và lấn át.
Tàn khốc thay là lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương—cay đắng và khắc nghiệt, một chướng ngại cho việc đạt đến sự an ổn vô thượng khỏi các khổ ách.
Vì vậy, các con nên tu tập như sau: ‘Chúng ta sẽ từ bỏ lợi dưỡng, danh vọng, và sự tán dương đã phát sinh, và chúng ta sẽ không để chúng chiếm hữu tâm trí mình.’ Đó là cách các con nên tu tập."
1. … Tại Sàvatthi.
2. − Khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật tà đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp cho sự chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
3. Ở đây, này các Tỷ-kheo, với tâm của Ta, Ta biết được tâm của một người như sau:
“Dầu cho vì người cha đáng kính…”.
“Dầu cho vì người anh…”.
“Dầu cho vì người chị…”.
“Dầu cho vì con trai…”.
“Dầu cho vì con gái…”.
“Dầu cho vì người vợ, cũng không cố ý nói láo”. Nhưng trong một thời gian khác, Ta thấy người ấy bị lợi đắc, cung kính, danh vọng chi phối, tâm bị xâm chiếm đã cố ý nói láo.
4. Như vậy khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng; thật là đắng cay, ác độc, là chướng ngại pháp do sự chứng đắc vô thượng an ổn khỏi các khổ ách.
5. Do vậy, này các Tỷ-kheo, cần phải học tập như sau: “Ðối với các lợi đắc, cung kính, danh vọng đã đến, chúng ta hãy từ bỏ chúng. Ðối với các lợi đắc, cung kính, danh vọng chưa đến, chúng ta không để chúng xâm chiếm tâm”.
6. Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
-ooOoo-