Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, hay ý là một tâm ô nhiễm (corruption of the mind / sự ô nhiễm của tâm). Khi một Tỷ kheo đã từ bỏ được tâm ô nhiễm trong sáu trường hợp này, tâm của vị ấy hướng về xuất ly (renunciation / sự từ bỏ, thoát ly). Một tâm đã thấm nhuần sự xuất ly được xem là có khả năng hiểu biết trực tiếp bất cứ điều gì có thể chứng ngộ (realized / nhận ra, đạt được).”
1-2. Nhân duyên ở Sàvathi…
3. − Này các Tỷ-kheo, dục tham đối với mắt là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với tai là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với mũi là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với lưỡi là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với thân là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với ý là tùy phiền não của tâm.
4. Này các Tỷ-kheo, khi nào vị Tỷ-kheo đối với sáu xứ này, đoạn tận được tùy phiền não, thời tâm vị ấy hướng về ly dục. Do biến mãn với ly dục, tâm vị ấy được xem là kham nhẫn, chứng tri đối với các pháp cần phải giác ngộ.
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với hình ảnh, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm, hay ý tưởng là một tâm ô nhiễm. Khi một Tỷ kheo đã từ bỏ được tâm ô nhiễm trong sáu trường hợp này, tâm của vị ấy hướng về sự xuất ly. Một tâm đã thấm nhuần sự xuất ly được xem là có khả năng hiểu biết trực tiếp bất cứ điều gì có thể chứng ngộ.”
(Như kinh trên, chỉ thế vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với thức (consciousness / thức phát sinh từ thân và tâm, là một khái niệm tương tự như ‘điện’ phát sinh từ cuộn dây quay trong từ trường) của mắt, thức của tai, thức của mũi, thức của lưỡi, thức của thân, hay thức của ý là một tâm ô nhiễm. Khi một Tỷ kheo đã từ bỏ được tâm ô nhiễm trong sáu trường hợp này, tâm của vị ấy hướng về sự xuất ly. Một tâm đã thấm nhuần sự xuất ly được xem là có khả năng hiểu biết trực tiếp bất cứ điều gì có thể chứng ngộ.”
(Như kinh trên, chỉ thế vào nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với sự tiếp xúc (contact / xúc) của mắt, sự tiếp xúc của tai, sự tiếp xúc của mũi, sự tiếp xúc của lưỡi, sự tiếp xúc của thân, hay sự tiếp xúc của ý là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào nhãn xúc, nhĩ xúc, tỷ xúc, thiệt xúc, thân xúc, ý xúc ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với cảm giác (feeling / thọ) sinh ra từ sự tiếp xúc của mắt, cảm giác sinh ra từ sự tiếp xúc của tai, cảm giác sinh ra từ sự tiếp xúc của mũi, cảm giác sinh ra từ sự tiếp xúc của lưỡi, cảm giác sinh ra từ sự tiếp xúc của thân, hay cảm giác sinh ra từ sự tiếp xúc của ý là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào thọ do nhãn xúc sanh, thọ do nhĩ xúc sanh, thọ do thiệt xúc sanh, thọ do thân
xúc sanh, thọ do ý xúc sanh ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với nhận thức (perception / tưởng / nhận thức và tư duy) về hình ảnh, nhận thức về âm thanh, nhận thức về mùi, nhận thức về vị, nhận thức về xúc chạm, hay nhận thức về ý tưởng là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào sắc tưởng, thanh tưởng, hương tưởng, vị tưởng, xúc tưởng, pháp tưởng ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với chủ ý (intention / tư / sự cố ý, tác ý) về hình ảnh, chủ ý về âm thanh, chủ ý về mùi, chủ ý về vị, chủ ý về xúc chạm, hay chủ ý về ý tưởng là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào sắc tư, thanh tư, hương tư, vị tư, xúc tư, pháp tư ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với ái (craving / taṇhā / sự khao khát, ham muốn) về hình ảnh, ái về âm thanh, ái về mùi, ái về vị, ái về xúc chạm, hay ái về ý tưởng là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào sắc ái, thanh ái, hương ái, vị ái, xúc ái, pháp ái ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với giới (element / dhātu / yếu tố cơ bản) đất, giới nước, giới lửa, giới gió, giới không gian, hay giới thức là một tâm ô nhiễm. …”
(Như kinh trên, chỉ thế vào địa giới, thủy giới, hỏa giới, phong giới, không giới, thức giới ).
Tại Sāvatthī.
“Này các Tỷ kheo, sự ham muốn và tham lam đối với Cơ thể, cảm giác, nhận thức, hành động, hay thức (Form, feeling, perception, choices, and consciousness / Sắc, thọ, tưởng, hành, và thức) là một tâm ô nhiễm. Khi một Tỷ kheo đã từ bỏ được tâm ô nhiễm trong năm trường hợp này, tâm của vị ấy hướng về sự xuất ly. Một tâm đã thấm nhuần sự xuất ly được xem là có khả năng hiểu biết trực tiếp bất cứ điều gì có thể chứng ngộ.”
1-2. Nhân duyên ở Sàvatthi…
3. − Này các Tỷ-kheo, dục tham đối với sắc uẩn là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với thọ uẩn là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với tưởng uẩn là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với hành uẩn là tùy phiền não của tâm. Dục tham đối với thức uẩn là tùy phiền não của tâm.
4. Này các Tỷ-kheo, khi nào vị Tỷ-kheo đối với năm xứ này, đoạn tận được tùy phiền não, thời tâm vị ấy hướng về ly dục. Do biến mãn với ly dục, tâm vị ấy được xem là kham nhẫn, chứng tri đối với các pháp cần phải giác ngộ.
-ooOoo-