Tại Sāvatthī.
"Này các Tỷ kheo, Ta sẽ giảng cho các ông về các vị thần mây. Hãy lắng nghe …
Và thế nào là các vị thần mây? Có các vị thần mây lạnh, mây nóng, mây sấm, mây gió, và mây mưa. Đây được gọi là các vị thần mây."
1-2. Trú ở Sàvatthi…
3. − Này các Tỷ-kheo, Ta sẽ thuyết cho các Ông về chư Thiên thuộc loại thần mây. Hãy lắng nghe.
4. − Này các Tỷ-kheo, thế nào là chư Thiên thuộc loại thần mây? Có chư Thiên, này các Tỷ-kheo, thuộc loại mây lạnh. Có chư Thiên, này các Tỷ-kheo, thuộc loại mây nóng. Có chư Thiên, này các Tỷ-kheo, thuộc loại mây sấm. Có chư Thiên, này các Tỷ-kheo, thuộc loại mây gió. Có chư Thiên, này các Tỷ-kheo, thuộc loại mây mưa.
5. Như vậy, này các Tỷ-kheo, họ được gọi là chư Thiên thuộc loại thần mây.
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây?”
“Này Tỷ kheo, đó là khi có người làm những điều tốt lành qua thân, khẩu, và ý. Và họ đã nghe rằng: ‘Các vị thần mây sống lâu, xinh đẹp, và rất hạnh phúc.’ Họ nghĩ: ‘Mong sao, sau khi thân hoại mạng chung, ta được tái sinh vào cõi của các vị thần mây!’ Khi thân hoại mạng chung, họ được tái sinh vào cõi của các vị thần mây. Đây là nhân, đây là duyên tại sao có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây.”
1-3. Nhân duyên ở Sàvatthi…
Ngồi xuống một bên, Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:
− Do nhân gì, do duyên gì, bạch Thế Tôn, ở đây, có loại (chúng sanh), sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây?
4. − Ở đây, này các Tỷ-kheo, có loại (chúng sanh) làm thiện hạnh về thân, làm thiện hạnh về lời nói, làm thiện hạnh về ý. Họ được nghe như sau: “Chư Thiên thuộc loại thần mây được thọ mạng lâu dài, nhan sắc thù thắng, hưởng thọ nhiều lạc”.
5. Họ suy nghĩ như sau: “Ôi mong rằng, sau khi thân hoại mạng chung, chúng ta được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây!” Sau khi thân hoại mạng chung, loại (chúng sanh) ấy được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây.
6. Do nhân này, do duyên này, này Tỷ-kheo, ở đây, có loại (chúng sanh), sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây.
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây lạnh?”
“Này Tỷ kheo, đó là khi có người làm những điều tốt lành qua thân, khẩu, và ý. Và họ đã nghe rằng: ‘Các vị thần mây lạnh sống lâu, xinh đẹp, và rất hạnh phúc.’ Họ nghĩ: ‘Mong sao, sau khi thân hoại mạng chung, ta được tái sinh vào cõi của các vị thần mây lạnh!’ Họ bố thí thức ăn … một ngọn đèn. Khi thân hoại mạng chung, họ được tái sinh vào cõi của các vị thần mây lạnh. Đây là nhân, đây là duyên tại sao có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây lạnh.”
1-3. Nhân duyên ở Sàvatthi…
Ngồi xuống một bên, vị Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:
− Do nhân gì, do duyên gì, bạch Thế Tôn, ở đây, có loại (chúng sanh), sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây lạnh?
4. − Ở đây, này Tỷ-kheo, có loại (chúng sanh) làm thiện hạnh về thân, làm thiện hạnh về lời nói, làm thiện hạnh về ý. Họ được nghe như sau: “Chư Thiên thuộc loại thần mây lạnh được thọ mạng lâu dài, nhan sắc thù thắng, hưởng thọ nhiều lạc”.
5. Họ suy nghĩ như sau: “Ôi mong rằng, sau khi thân hoại mạng chung, chúng ta được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây lạnh!”
Họ bố thí đồ ăn… Họ bố thí đèn dầu. Sau khi thân hoại mạng chung, họ được sanh cọng trú với chư Thiên thuộc loại thần mây lạnh.
6. Do nhân này, do duyên này, này Tỷ-kheo, ở đây, một loại (chúng sanh), sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cọng trú chư Thiên thuộc loại thần mây lạnh.
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây nóng… thần mây sấm… thần mây gió… thần mây mưa?”
“Này Tỷ kheo, đó là khi có người làm những điều tốt lành qua thân, khẩu, và ý. Và họ đã nghe rằng: ‘Các vị thần mây mưa sống lâu, xinh đẹp, và rất hạnh phúc.’ Họ nghĩ: ‘Mong sao, sau khi thân hoại mạng chung, ta được tái sinh vào cõi của các vị thần mây mưa!’ Họ bố thí thức ăn … một ngọn đèn. Khi thân hoại mạng chung, họ được tái sinh vào cõi của các vị thần mây mưa. Đây là nhân, đây là duyên tại sao có người, sau khi thân hoại mạng chung, được tái sinh vào cõi của các vị thần mây mưa.”
(Như kinh trên, chỉ khác là “chư Thiên thuộc loại thần mây khác như thần mây nóng” … “thần mây mưa”).
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà đôi khi trời trở lạnh?”
“Này Tỷ kheo, có những vị được gọi là thần mây lạnh. Đôi khi họ nghĩ: ‘Tại sao chúng ta không tận hưởng niềm vui theo cách riêng của mình nhỉ?’ Rồi, theo ý muốn của họ, trời trở lạnh. Đây là nhân, đây là duyên tại sao đôi khi trời trở lạnh.”
1-3. Nhân duyên ở Sàvatthi…
Ngồi xuống một bên, Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:
− Do nhân gì, do duyên gì, bạch Thế Tôn, có khi trời lạnh?
4. − Này Tỷ-kheo, có chư Thiên được gọi là thần mây lạnh. Khi chư Thiên ấy suy nghĩ: “Chúng ta hãy sống, hoan hỉ với tự thân”. Tùy theo tâm nguyện của họ, trời lạnh.
5. Do nhân này, do duyên này, này Tỷ-kheo, có khi trời lạnh.
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà đôi khi trời trở nóng?”
“Này Tỷ kheo, có những vị được gọi là thần mây nóng. Đôi khi họ nghĩ: ‘Tại sao chúng ta không tận hưởng niềm vui theo cách riêng của mình nhỉ?’ Rồi, theo ý muốn của họ, trời trở nóng. Đây là nhân, đây là duyên tại sao đôi khi trời trở nóng.”
(Như kinh trên, chỉ khác … “ở đây là trời nóng và thuộc chư Thiên thuộc loại mây nóng”).
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà đôi khi trời nổi bão?”
“Này Tỷ kheo, có những vị được gọi là thần mây bão. Đôi khi họ nghĩ: ‘Tại sao chúng ta không tận hưởng niềm vui theo cách riêng của mình nhỉ?’ Rồi, theo ý muốn của họ, trời nổi bão. Đây là nhân, đây là duyên tại sao đôi khi trời nổi bão.”
(Như kinh trên, chỉ khác … “ở đây là trời sấm và thuộc chư Thiên loại mây sấm”).
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà đôi khi trời nổi gió?”
“Này Tỷ kheo, có những vị được gọi là thần mây gió. Đôi khi họ nghĩ: ‘Tại sao chúng ta không tận hưởng niềm vui theo cách riêng của mình nhỉ?’ Rồi, theo ý muốn của họ, trời nổi gió. Đây là nhân, đây là duyên tại sao đôi khi trời nổi gió.”
(Như kinh trên, chỉ khác … “ở đây trời gió và thuộc chư Thiên loại mây gió”).
Tại Sāvatthī.
Ngồi một bên, vị Tỷ kheo ấy bạch với Đức Phật:
“Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì mà đôi khi trời đổ mưa?”
“Này Tỷ kheo, có những vị được gọi là thần mây mưa. Đôi khi họ nghĩ: ‘Tại sao chúng ta không tận hưởng niềm vui theo cách riêng của mình nhỉ?’ Rồi, theo ý muốn của họ, trời đổ mưa. Đây là nhân, đây là duyên tại sao đôi khi trời đổ mưa.”
(Như kinh trên, chỉ khác … “ở đây trời mưa và thuộc chư Thiên loại mây mưa”).
-ooOoo-