Phẩm về Bệnh
AN 5.121 Bệnh Gilānasutta
Một thời Thế Tôn trú gần Vesālī, tại Đại Lâm, trong ngôi nhà có mái nhọn. Rồi vào buổi chiều, Thế Tôn ra khỏi nơi nhập thất và đi đến nhà bệnh, nơi Ngài thấy một vị khất sĩ đang yếu và bệnh. Ngài ngồi xuống chỗ đã soạn sẵn và nói với các vị khất sĩ:
"Này các vị khất sĩ, nếu một vị khất sĩ yếu và bệnh không xao lãng năm điều, vị ấy có thể được trông đợi sẽ sớm chứng ngộ tâm giải thoát (freedom of heart / sự giải thoát của tâm) vô lậu (undefiled / không còn ô nhiễm) và tuệ giải thoát (freedom by wisdom / sự giải thoát bằng trí tuệ) ngay trong đời này, và sống với sự chứng ngộ ấy bằng tự thân chứng ngộ do đoạn tận các lậu hoặc (defilements / những ô nhiễm tinh thần).
Năm điều gì? Đó là khi một vị khất sĩ thiền quán bất tịnh của thân (ugliness of the body / sự không sạch sẽ của thân), quán sự ghê tởm trong vật thực (repulsiveness of food / tính chất đáng ghê tởm của thức ăn), quán sự không ưa thích đối với toàn thế giới (dissatisfaction with the whole world / sự không hài lòng với mọi thứ trên đời), quán vô thường trong tất cả các pháp hữu vi (impermanence of all conditions / sự không bền vững của mọi hiện tượng được tạo tác), và an trú vững chắc tưởng về cái chết (perception of their own death / nhận thức về cái chết của chính mình). Nếu một vị khất sĩ yếu và bệnh không xao lãng năm điều này, vị ấy có thể được trông đợi sẽ sớm chứng ngộ tâm giải thoát vô lậu và tuệ giải thoát ngay trong đời này, và sống với sự chứng ngộ ấy bằng tự thân chứng ngộ do đoạn tận các lậu hoặc."
AN 5.122 Tỉnh Thức An Trú Vững Chắc Satisūpaṭṭhitasutta
"Này các vị khất sĩ, bất kỳ Tỳ kheo hay Tỳ kheo ni nào tu tập và phát triển năm phẩm chất này có thể trông đợi một trong hai kết quả: đạt chánh trí (enlightenment / sự giác ngộ hoàn toàn) ngay trong đời này, hoặc nếu còn có dư y thì chứng quả bất lai (non-return / không còn quay lại cõi dục).
Năm điều gì? Đó là khi một vị khất sĩ nội tâm an trú tỉnh thức (mindfulness / sự tỉnh thức) vững chắc để hiểu rõ sự sinh diệt (arising and passing away / sự sinh khởi và hoại diệt) của các pháp (phenomena / các hiện tượng), thiền quán bất tịnh của thân, quán sự ghê tởm trong vật thực, quán sự không ưa thích đối với toàn thế giới, và quán vô thường trong tất cả các pháp hữu vi. Bất kỳ Tỳ kheo hay Tỳ kheo ni nào tu tập và phát triển năm phẩm chất này có thể trông đợi một trong hai kết quả: đạt chánh trí ngay trong đời này, hoặc nếu còn có dư y thì chứng quả bất lai."
AN 5.123 Người Chăm Sóc (1) Paṭhamaupaṭṭhākasutta
"Này các vị khất sĩ, người bệnh có năm đặc điểm thì khó chăm sóc. Năm đặc điểm gì? Họ làm điều không thích hợp. Họ không biết chừng mực trong điều thích hợp. Họ không uống thuốc. Mặc dù người chăm sóc mong muốn điều tốt đẹp cho họ, họ không báo cáo đúng tình trạng bệnh bằng cách nói khi bệnh nặng hơn, thuyên giảm, hay vẫn như cũ. Và họ không thể chịu đựng được sự đau đớn về thể xác—như cắt, khốc liệt, dữ dội, khó chịu, không vừa ý, và nguy hiểm đến tính mạng. Người bệnh có năm đặc điểm này thì khó chăm sóc.
Người bệnh có năm đặc điểm thì dễ chăm sóc. Năm đặc điểm gì? Họ làm điều thích hợp. Họ biết chừng mực trong điều thích hợp. Họ uống thuốc. Vì người chăm sóc mong muốn điều tốt đẹp cho họ, họ báo cáo đúng tình trạng bệnh bằng cách nói khi bệnh nặng hơn, thuyên giảm, hay vẫn như cũ. Và họ có thể chịu đựng được sự đau đớn về thể xác—như cắt, khốc liệt, dữ dội, khó chịu, không vừa ý, và nguy hiểm đến tính mạng. Người bệnh có năm đặc điểm này thì dễ chăm sóc."
AN 5.124 Người Chăm Sóc (2) Dutiyaupaṭṭhākasutta
"Này các vị khất sĩ, người chăm sóc có năm đặc điểm thì không đủ khả năng chăm sóc người bệnh. Năm đặc điểm gì? Họ không thể chuẩn bị thuốc men. Họ không biết điều gì thích hợp và không thích hợp, nên họ cung cấp điều không thích hợp và loại bỏ điều thích hợp. Họ chăm sóc người bệnh vì lợi ích vật chất, không phải vì lòng thương. Họ ghê tởm khi phải dọn dẹp phân, nước tiểu, đồ nôn mửa, hay nước bọt. Họ không thể giáo huấn, khích lệ, làm phấn chấn, và truyền cảm hứng cho người bệnh bằng một bài pháp thoại (Dhamma talk / bài nói chuyện về giáo pháp) vào những lúc thích hợp. Người chăm sóc có năm đặc điểm này thì không đủ khả năng chăm sóc người bệnh.
Người chăm sóc có năm đặc điểm thì đủ khả năng chăm sóc người bệnh. Năm đặc điểm gì? Họ có thể chuẩn bị thuốc men. Họ biết điều gì thích hợp và không thích hợp, nên họ loại bỏ điều không thích hợp và cung cấp điều thích hợp. Họ chăm sóc người bệnh vì lòng thương, không phải vì lợi ích vật chất. Họ không ghê tởm khi phải dọn dẹp phân, nước tiểu, đồ nôn mửa, hay nước bọt. Họ có thể giáo huấn, khích lệ, làm phấn chấn, và truyền cảm hứng cho người bệnh bằng một bài pháp thoại vào những lúc thích hợp. Người chăm sóc có năm đặc điểm này thì đủ khả năng chăm sóc người bệnh."
AN 5.125 Tuổi Thọ (1) Paṭhamaanāyussāsutta
"Này các vị khất sĩ, có năm điều này làm tổn hại tuổi thọ. Năm điều gì? Làm điều không thích hợp, không biết chừng mực trong điều thích hợp, ăn thực phẩm không tiêu hóa được, hoạt động phi thời, và không sống phạm hạnh. Đây là năm điều làm tổn hại tuổi thọ.
Có năm điều này làm tăng trưởng tuổi thọ. Năm điều gì? Làm điều thích hợp, biết chừng mực trong điều thích hợp, ăn thực phẩm tiêu hóa được, hoạt động đúng thời, và sống phạm hạnh. Đây là năm điều làm tăng trưởng tuổi thọ."
AN 5.126 Tuổi Thọ (2) Dutiyaanāyussāsutta
"Này các vị khất sĩ, có năm điều này làm tổn hại tuổi thọ. Năm điều gì? Làm điều không thích hợp, không biết chừng mực trong điều thích hợp, ăn thực phẩm không tiêu hóa được, phá giới, và bạn xấu. Đây là năm điều làm tổn hại tuổi thọ.
Có năm điều này làm tăng trưởng tuổi thọ. Năm điều gì? Làm điều thích hợp, biết chừng mực trong điều thích hợp, ăn thực phẩm tiêu hóa được, giữ giới, và bạn tốt. Đây là năm điều làm tăng trưởng tuổi thọ."
AN 5.127 Sống Tách Biệt Vapakāsasutta
"Này các vị khất sĩ, một vị khất sĩ có năm đặc điểm thì không thích hợp sống tách biệt khỏi Tăng đoàn (Saṅgha community / cộng đồng tu sĩ). Năm đặc điểm gì? Đó là khi một vị khất sĩ không biết đủ với bất kỳ loại y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men vật dụng cho người bệnh nào. Và vị ấy có nhiều dục tầm (sensual thoughts / những suy nghĩ về dục lạc). Một vị khất sĩ có năm đặc điểm này thì không thích hợp sống tách biệt khỏi Tăng đoàn.
Một vị khất sĩ có năm đặc điểm thì thích hợp sống tách biệt khỏi Tăng đoàn. Năm đặc điểm gì? Đó là khi một vị khất sĩ biết đủ với bất kỳ loại y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men vật dụng cho người bệnh nào. Và vị ấy suy nghĩ nhiều về sự xuất ly (renunciation / sự từ bỏ, thoát ly). Một vị khất sĩ có năm đặc điểm này thì thích hợp sống tách biệt khỏi Tăng đoàn."
AN 5.128 An Vui Của Người Tu Hành Samaṇasukhasutta
"Này các vị khất sĩ, có năm loại khổ đau này đối với người tu hành. Năm loại gì? Đó là khi một vị khất sĩ không biết đủ với bất kỳ loại y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men vật dụng cho người bệnh nào. Và vị ấy sống đời sống phạm hạnh (spiritual life / đời sống trong sạch, tu tập) không hài lòng. Đây là năm loại khổ đau đối với người tu hành.
Có năm loại an vui này đối với người tu hành. Năm loại gì? Đó là khi một vị khất sĩ biết đủ với bất kỳ loại y phục, vật thực khất thực, chỗ ở, và thuốc men vật dụng cho người bệnh nào. Và vị ấy sống đời sống phạm hạnh hài lòng. Đây là năm loại an vui đối với người tu hành."
AN 5.129 Nghiệp Vô Gián Parikuppasutta
"Này các vị khất sĩ, có năm nghiệp vô gián (fatal wounds / những hành động cực ác dẫn thẳng đến địa ngục không gián đoạn) này dẫn đến cõi dữ (place of loss / nơi đau khổ), đến địa ngục (hell / cảnh giới đau khổ nhất). Năm nghiệp gì? Giết mẹ, giết cha, giết bậc A-la-hán (perfected one / bậc đã giác ngộ hoàn toàn); với ác tâm làm chảy máu bậc Như Lai (Realized One / bậc đã chứng ngộ chân lý, một danh hiệu của Đức Phật); và gây chia rẽ Tăng đoàn (schism in the Saṅgha / sự gây chia rẽ trong cộng đồng tu sĩ). Năm nghiệp vô gián này dẫn đến cõi dữ, đến địa ngục."
AN 5.130 Tổn Thất Byasanasutta
"Này các vị khất sĩ, có năm sự tổn thất này. Năm sự gì? Tổn thất về bà con, tài sản, sức khỏe, giới (ethics / các quy tắc đạo đức), và kiến (view / quan điểm, nhận thức). Không phải vì tổn thất về bà con, tài sản, hay sức khỏe mà chúng sinh (sentient beings / các loài hữu tình), sau khi thân hoại mạng chung, tái sinh vào cõi dữ, ác xứ (bad place / nơi xấu xa), đọa xứ (underworld / nơi bị rơi vào khổ đau), địa ngục. Chính vì tổn thất về giới hay kiến mà chúng sinh, sau khi thân hoại mạng chung, tái sinh vào cõi dữ, ác xứ, đọa xứ, địa ngục. Đây là năm sự tổn thất.
Có năm sự thành tựu (endowment / sự đầy đủ, hoàn thiện) này. Năm sự gì? Sự thành tựu về bà con, tài sản, sức khỏe, giới, và kiến. Không phải vì sự thành tựu về bà con, tài sản, hay sức khỏe mà chúng sinh, sau khi thân hoại mạng chung, tái sinh vào thiện thú (good place / nơi tốt đẹp, an lành), cõi trời (heavenly realm / cảnh giới an vui của chư thiên). Chính vì sự thành tựu về giới hay kiến mà chúng sinh, sau khi thân hoại mạng chung, tái sinh vào thiện thú, cõi trời. Đây là năm sự thành tựu."