Skip to content

MẤT KẾT NỐI VÀ TÁI KẾT NỐI — BỐN NHÂN CÁCH CỦA CHÚNG TA TRONG PHỤC HỒI NGHIỆN NGẬP

Như tôi đã thảo luận trong những chương đầu, ở cấp độ sinh vật đơn bào, ý nghĩa của sự sống dường như là khả năng kích thích và được kích thích bởi những gì bên ngoài bản thân nó. Màng bán thấm của tế bào đơn cho phép một số thứ đi vào cơ thể trong khi chặn những thứ khác. Ngoài ra, trên màng đó còn có những loại thụ thể đặc biệt, giúp tế bào bị hút về phía một số thứ trong thế giới bên ngoài, hoặc bị đẩy ra xa và buộc phải đi theo một hướng khác, giống như hai nam châm cùng cực đẩy nhau.

Khi ý thức của vũ trụ tạo ra các vi sinh vật đơn bào, nó không chỉ đạt được một cấp độ trật tự cao hơn thể hiện qua hình dạng của sự sống, mà còn tạo ra một cách để nó có thể tự kích thích và có lẽ là tự giải trí. Vũ trụ đã tạo ra một phương thức dùng màng bán thấm để tách một phần của chính nó ra khỏi phần còn lại, sự tách này đã tạo ra sự tách biệt ý thức của cùng một ý thức — giữa cái này và cái kia (giữa sự sống và vũ trụ). Với sự ra đời của vi sinh vật, một cuộc trò chuyện giữa ý thức bên trong tế bào và ý thức của vũ trụ đã bắt đầu.

Cuộc trò chuyện đó tương tự như những gì đang diễn ra trong bộ não của chúng ta, chỉ khác là chúng ta là sinh vật đa bào chứ không phải đơn bào. Vì đa bào, cuộc trò chuyện trong đầu chúng ta diễn ra qua ba môi trường: ý thức bên trong nơ-ron, ý thức giữa các nơ-ron với nhau, và mối liên hệ với ý thức chúng ta với ý thức vũ trụ, chứ không chỉ có thế giới bên trong của vi sinh vật và với thế giới bên ngoài của vũ trụ. Nơ-ron có một thế giới nội tại riêng và có mối quan hệ chức năng với các ngoại bào ngay xung quanh nó. Các ngoại bào là không gian nằm giữa các nơ-ron trong não của chúng ta, và sự giao tiếp giữa các nơ-ron hoàn toàn phụ thuộc vào các phân tử (và điện tích của những phân tử đó) để việc truyền tin thành công.

Ở con người, trí thông minh của bộ não phụ thuộc vào số lượng các kết nối giữa các nơ-ron tạo nên não đó. Về mặt chức năng, trí thông minh không đơn thuần là kết quả của kích thước bộ não hay số lượng nơ-ron. Để trí thông minh xuất hiện, các nơ-ron phải chia sẻ thông tin với nhau thông qua các kết nối.

Một bộ não có nhiều kết nối giữa các nơ-ron giống như một người dùng máy tính có thể truy cập toàn bộ thông tin trên Internet, so với một người chỉ dùng máy tính không có mạng. Người có kết nối Internet có quyền tiếp cận một kho thông tin khổng lồ, trong khi người không có kết nối chỉ có thể dùng dữ liệu có sẵn trong ổ cứng. Tương tự, càng nhiều kết nối giữa các nơ-ron, chúng càng giao tiếp hiệu quả với nhau, góp phần vào kho kiến thức chung. Hơn nữa, khi các kết nối trong não ngày càng nhiều, chúng ta phát triển mức độ phân biệt và tinh tế cao hơn trong khả năng suy nghĩ và cảm nhận.

TỔN THƯƠNG TẾ BÀO VÀ SỐNG CÓ Ý THỨC

Khi tôi bị cắt đứt khỏi các tế bào tư duy và cảm xúc của bán cầu não trái vào buổi sáng bị đột quỵ, tôi không còn tiếp cận được với những thông tin mà các tế bào đó nắm giữ. Sau đó, tôi mất ngôn ngữ và bất kỳ khả năng nào để hiểu rằng có những người khác tách biệt với tôi. Tôi mất hết khả năng giao tiếp với bất kỳ ai vì tôi hoàn toàn không biết họ tồn tại.

Tự bản thân nó, việc mất đi ý thức của bán cầu não trái chắc chắn là một trải nghiệm tuyệt vời, nhưng nếu tôi muốn sống và hoạt động như một con người bình thường và khỏe mạnh trong mối quan hệ với người khác, thì các neuron của tôi rõ ràng là một món hàng quý giá. Tôi đã học được rằng thế giới quan của tôi phụ thuộc 100% vào sức khỏe và sự lành mạnh của các tế bào não và các kết nối của chúng với nhau. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ trong tám năm để phục hồi những kết nối thần kinh đó, đến nỗi tôi không chỉ nhận ra giá trị của chúng mà giờ đây còn làm mọi thứ có thể để bảo vệ chúng.

Tuy nhiên, không phải ai trong chúng ta cũng chăm sóc bộ não của mình một cách như nhau. Bởi vì chúng ta sống trong một thế giới coi trọng những gì chúng ta có dưới dạng của cải vật chất bên ngoài và danh tiếng (Nhân Cách 1 và 2) hơn là con người của chúng ta với tư cách là một dạng sống quý giá (Nhân Cách 3 và 4), nhiều người trong chúng ta không tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống và đang chọn cách trốn thoát thông qua việc sử dụng rượu và ma túy.

Khi chọn chủ đề cho chương này, tôi chắc chắn nhận ra rằng sẽ vui hơn nhiều nếu chúng ta khám phá cách Bốn Nhân Cách chọn một loạt phim trên Netflix hay một kỳ nghỉ. Nhưng ở thời điểm này, chúng ta cần phải điều tra chủ đề này, bởi vì không có gì phá hoại bộ não của chúng ta hơn là nghiện ma túy và rượu. Nghiện là một căn bệnh không màng đến bất kỳ ranh giới kinh tế xã hội hay giáo dục nào. Đó là một vấn đề phổ quát không phân biệt giữa người vô gia cư và triệu phú trong biệt thự.

Sự lạm dụng thần kinh mà rất nhiều người trong chúng ta đang tích cực tham gia thông qua việc sử dụng rượu và ma túy không chỉ tự hủy hoại bản thân mà còn cản trở chúng ta có những mối quan hệ lành mạnh với người khác. Và nó đặt một gánh nặng to lớn lên sức khỏe và sự thịnh vượng của toàn thể nhân loại. Một xã hội lành mạnh được tạo thành từ một tập hợp các bộ não khỏe mạnh, và một bộ não khỏe mạnh được tạo thành từ các tế bào khỏe mạnh đang giao tiếp với nhau. Chúng ta có khả năng lựa chọn xem chúng ta muốn sống cuộc đời của mình theo chế độ tự động hay sống có ý thức hơn. Chúng ta có thể lang thang vô thức như những vi khuẩn trong gió không phương hướng, hoặc chúng ta có thể chọn phát triển bộ não của mình hướng tới cuộc sống toàn não bộ. Việc gọi Bốn Nhân Cách của chúng ta vào cuộc Họp Não Bộ mang lại một công cụ mà chúng ta có thể sử dụng để làm điều này và để chủ động sống một cuộc sống có định hướng, cân bằng và ý nghĩa hơn.

Cách chúng ta muốn sống là một quyết định cá nhân, và tôi nhận ra rằng nhiều người trong chúng ta đã chọn sử dụng ma túy và rượu chỉ vì mong muốn ngắt kết nối với thực tại, vì bất kỳ lý do gì. Thật không may, bộ não của chúng ta có xu hướng tự nhiên trở nên nghiện, và chúng ta càng ngắt kết nối với thực tại, các tế bào não của chúng ta càng ngắt kết nối với nhau và chúng ta càng trở nên cứng nhắc trong suy nghĩ và cảm xúc. Khi chúng ta đang vận hành các mạch nghiện của mình, chúng ta đang hoạt động theo chế độ tự động theo cách mà các mạch đó đang điều khiển chúng ta. Điều này hoàn toàn trái ngược với việc sống có ý thức và lựa chọn bạn là ai và muốn sống như thế nào. Nếu một cơn nghiện đang điều khiển bộ não của bạn, hãy yên tâm rằng bạn có thể tìm thấy sự hỗ trợ, và có những công cụ hiệu quả bạn có thể sử dụng để giành lại quyền lực, phá vỡ các khuôn mẫu tế bào đó và sống cuộc sống mà bạn mong muốn.

Tin tốt nhất là tính khả biến thần kinh là có thật, và chúng ta thực sự có sức mạnh để chữa lành bộ não và phục hồi thành công nếu chúng ta sẵn sàng kiên trì nỗ lực. Hàng triệu người trên khắp thế giới đang sử dụng Chương trình 12 Bước của Hội Người Nghiện Rượu Ẩn danh khi họ cố gắng đạt được và duy trì sự tỉnh táo. Trong các trang sau, chúng ta sẽ xem xét kỹ hơn các công cụ khác nhau liên quan đến bộ não, bao gồm Mười Hai Bước, cuộc Họp Não Bộ của Bốn Nhân Cách, Hành trình của Người hùng, và câu chuyện về hành trình giác ngộ của Đức Phật. Mặc dù mỗi công cụ và câu chuyện này sử dụng ngôn ngữ khác nhau, tất cả chúng đều mô tả một sự thay đổi tương tự trong nhận thức và ý thức ở cấp độ bộ não.

Ở đây, chúng ta sẽ khám phá các vấn đề về nghiện và phục hồi liên quan đến Bốn Nhân Cách với hy vọng rằng chúng ta có thể có được một số hiểu biết về cách chúng ta có thể giúp đỡ bản thân và những người thân yêu đang cần giúp đỡ một cách hiệu quả.

KHI CƠN NGHIỆN CHẠM ĐẾN CUỘC ĐỜI TÔI

Nhiều năm trước, tôi thấy mình đang trong một mối quan hệ lãng mạn với một người nghiện đang lạm dụng cả ma túy và rượu. Vì ngây thơ, tôi đã buộc người yêu của mình phải lựa chọn giữa mối quan hệ lành mạnh với tôi hay việc tiếp tục lạm dụng. Kinh hoàng và ngạc nhiên thay, tôi đã thua trong canh bạc đó, và tôi đến một buổi họp của Al-Anon (một hội hỗ trợ cho gia đình và bạn bè của người nghiện rượu) và tự hỏi điều gì vừa xảy ra với cuộc đời mình. Trong cuộc họp đó, tôi biết được rằng mặc dù mối quan hệ chính của tôi là với một con người, nhưng bạn đời tôi lại là với rượu. Mặc dù đây là một nhận thức đau đớn đối với tôi, sự rõ ràng này đã cho tôi can đảm để thực hành yêu thương bản thân, buông bỏ mối quan hệ và chọn lấy sức khỏe tâm thần của chính mình.

Cho đến thời điểm ấy, sự nghiệp học thuật của tôi tập trung nghiên cứu bộ não, đặc biệt là bệnh tâm thần phân liệt, ở cả mức giải phẫu thần kinh lẫn tâm thần học. Chính trải nghiệm gian khổ khi phải phục hồi bộ não của mình sau cơn đột quỵ nặng đã khiến tôi kinh ngạc trước sự mong manh của sự sống cũng như cơ quan tuyệt đẹp này. Sau khi đã nỗ lực đến vậy để cứu lấy não mình, tôi thấy thật khó chấp nhận việc có người lại cố tình coi thường và hủy hoại các tế bào não của họ.

Với cách nhìn của một nhà khoa học tò mò, khi chứng kiến nghiện tác động trực tiếp đến cuộc đời mình, tôi tự nhiên bắt đầu tìm hiểu sức mạnh của nghiện ở cấp độ não bộ. Tôi không chỉ muốn hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra trong các mạch não của những người lạm dụng rượu và ma túy, mà còn muốn thấu hiểu điều gì diễn ra trong trái tim và tâm trí của những người thân yêu họ – bạn bè, gia đình. Những câu hỏi này tất yếu đưa tôi đến chủ đề muôn thuở của sự đau khổ: Tại sao chúng ta – con người – lại ở trong những mối quan hệ tình cảm rõ ràng không mang lại sự sống? Và cũng quan trọng không kém: Làm thế nào để chúng ta có thể hỗ trợ những người không muốn tự giúp chính mình?

Trước cơn đột quỵ và trong độ tuổi 20, tôi đã nghiện thuốc lá bạc hà. Cho nên tôi rất quen với những câu chuyện chúng ta tự kể cho mình và người khác về lý do tại sao chúng ta tham gia vào những hành vi hủy hoại này, ví dụ, bạc hà giúp thông mũi để tôi có thể thở sâu hơn. Lý do bào chữa yêu thích của tôi cho việc hút thuốc là thuốc lá làm chậm bộ não của tôi đủ để tôi có thể gõ nhanh như tôi nghĩ. Tôi đã sử dụng thuốc lá để giúp tôi viết luận án. Điều đó có thể thực sự đúng, nhưng đó vẫn là một cái cớ tồi.

Trong suốt mười năm hút thuốc, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Tôi vốn là một bác sĩ đang trong quá trình đào tạo, hiểu rất rõ tác hại của hút thuốc đối với sức khỏe, và cả việc nó là sự thiếu tôn trọng với các tế bào trong cơ thể mình. Thế nhưng, nỗi xấu hổ ấy không đủ mạnh để khiến tôi bỏ thuốc. Tôi đã thử cai nhiều lần, nhưng cơn thèm thuốc luôn mạnh hơn ý chí, nên tôi lại hút trở lại. Tôi ghét cảm giác sau khi hút thêm một gói, tôi phải bắt đầu lại từ đầu, như thể chưa từng cố gắng. Tôi đau khổ vì bản thân – một học giả mạnh mẽ với trí tuệ sắc bén – lại bị kiểm soát bởi thứ chỉ dài có bốn inch. Điều tồi tệ nhất là sau mỗi lần hút, tôi càng rơi sâu vào tuyệt vọng hơn cả lúc đang thèm thuốc. Tôi khốn khổ vì thấy nghiện đã ăn sâu vào não mình đến mức nào, và tôi căm ghét sức mạnh của nó.

Cuối cùng, tôi đã bỏ được thuốc khi mẹ tôi – với tất cả sự khôn ngoan của bà – đưa ra một lời “hối lộ”: bà sẽ cho tôi, một sinh viên cao học nghèo khổ, 10 đô la mỗi ngày, miễn là tôi không hút thuốc, và sẽ duy trì như vậy cả đời. Nhân Cách 1 của tôi lập tức hưởng ứng lời hối lộ đó, Nhân Cách 2 đi trị liệu về vấn đề nghiện, và sau khi kỷ niệm ba tháng không hút thuốc, tôi hạnh phúc đến mức đã "tha" cho mẹ khỏi phải tiếp tục chi 10 đô la. Đến tận bây giờ, tôi vẫn biết ơn vô cùng về sự hối lộ ấy. Thế nhưng, dù đã hơn 30 năm trôi qua, cơn nghiện vẫn in hằn trong não tôi đến nỗi đôi khi tôi còn mơ thấy mình hút thuốc.

Tôi muốn nhấn mạnh rằng tôi hoàn toàn hiểu rằng nghiện ở cấp độ bộ não là trải nghiệm tình trạng mạnh mẽ và tàn khốc. Tôi hoàn toàn không hề xem nhẹ trải nghiệm hay bản chất sâu sắc của những rối loạn này, và tôi tôn trọng rằng nhiều người trong số những người vẫn bị mắc kẹt trong cơn nghiện dưới bất kỳ hình thức nào đều tha thiết muốn được giải thoát và thường sống trong nỗi sợ hãi liên tục rằng một ngày nào đó, họ sẽ sử dụng lại.

MỘT CÂU CHUYỆN PHỔ BIẾN

Nghiện được xem là một căn bệnh gia đình, và khi cuộc trò chuyện của Bốn Nhân Cách được sử dụng trong một gia đình sẵn sàng ngừng phán xét và hạ vũ khí, mọi người có thể hiểu rõ hơn những gì thực sự đang diễn ra trong quá trình suy nghĩ của người kia. Al-Anon, mà tôi đã đề cập ở trên, là một chương trình đặc biệt dành cho bạn bè và gia đình của người nghiện rượu, và nó sử dụng ngôn ngữ của Al-Anon. Hội Người Nghiện Rượu Ẩn danh là một chương trình dành cho người sử dụng và ngôn ngữ của nó là đặc thù. Ngược lại, Bốn Nhân Cách có thể cung cấp một ngôn ngữ chung cho cả người sử dụng và những người thân yêu của họ, mang lại sự rõ ràng và hiểu biết về những gì thực sự đang diễn ra trong quá trình suy nghĩ của cả hai bên.

Chúng ta hãy lắng nghe một ví dụ về một cuộc đối thoại nội tâm có thể đang diễn ra bên trong bộ não của một người nghiện rượu đang say và bộ não của một người thân, được đóng khung trong ngôn ngữ của Bốn Nhân Cách.

(Người nghiện rượu):
Giả sử tôi là một người nghiện rượu. Khi uống, não tôi chỉ tập trung vào cảm giác say. Khi đang lâng lâng, tôi không còn nhận ra mình có Bốn Nhân Cách nữa, bởi giọng nói của rượu đã hoàn toàn chiếm lĩnh não tôi, khiến tôi không thể suy nghĩ lý trí. Tôi tê liệt, vì các tế bào não như bị “ngâm” trong rượu, nên không còn cảm nhận được cảm xúc thật sự nào. Chỉ với việc dùng rượu, tôi đã tạo ra một sự ngắt kết nối lớn với cuộc đời, nỗi đau, Bốn Nhân Cách của tôi, và cả những người đang cố gắng duy trì mối quan hệ với tôi.

Vì tôi uống rượu, như người ta có thể dự đoán, các chi tiết của Nhân Cách 1 trong cuộc sống của tôi bị bỏ lỡ. Trong cơn say, tôi bỏ lỡ các sự kiện đã lên lịch, và bạn bè cùng gia đình tôi buồn bã vì họ cảm thấy, một lần nữa, bị bỏ rơi và thiếu tôn trọng vì tôi không xuất hiện với con người tốt nhất và tỉnh táo của mình. Với phạm vi cảm xúc bình thường của tôi giờ đã bị giới hạn, điều mà có lẽ là lý do tôi uống rượu ngay từ đầu, tôi trở nên xa cách và không sẵn lòng về mặt cảm xúc. Các tế bào não của tôi đang phê, và bằng cách lạm dụng rượu, tôi đang gửi cho chúng thông điệp rằng tôi không coi trọng chúng và không quan tâm liệu chúng có hoạt động hay không. Vì các tế bào não của tôi bị tổn thương, chúng ngắt một số kết nối với các neuron khác, và khả năng suy nghĩ và cảm xúc của tôi trở nên cứng nhắc và hẹp hòi hơn vì tôi có ít tế bào hơn để làm việc.

(Người thân):
Hãy tưởng tượng, sau đó, bạn bè và gia đình tôi đến gặp tôi và nhẹ nhàng giải thích rằng chúng tôi đã có kế hoạch gặp nhau, nhưng vì tôi uống rượu, tôi đã không có mặt cả về thể chất lẫn tinh thần.

(Nhân Cách 1 của Người nghiện):
Là một người nghiện, Nhân Cách 1 của chính tôi lúc này hoạt động, và trong sự phán xét gay gắt và chỉ trích của nó, tôi bắt đầu tự vấn bản thân về việc làm thế nào tôi lại có thể làm điều đó, một lần nữa làm thất vọng không chỉ những người tôi yêu thương mà cả chính tôi. Trong vòng xoáy hành vi không thể bào chữa của mình, Nhân Cách 1 của tôi không hài lòng vì tôi đã để rượu kiểm soát mình, vì vậy tôi đã không thực hiện kế hoạch mà nó (Nhân Cách 1 của tôi) đã vạch ra cho tôi. Thay vào đó, tôi đã từ bỏ ý chí một cách vô trách nhiệm, bỏ bê vệ sinh cá nhân và xúc phạm những người tôi quan tâm nhất. Tôi đã dùng rượu để tắt tiếng nói của Nhân Cách 1 và 2 của mình, và bằng cách đó, tôi đã hoàn toàn bỏ rơi mọi người, kể cả bản thân mình.

(Nhân Cách 2 của Người nghiện):
Rồi Nhân Cách 2 xuất hiện với cảm giác hối hận sâu sắc, tự kết tội mình là kẻ thất bại. Đồng thời, nó cũng nghĩ rằng tôi khác biệt với những người “bình thường không nghiện”, rằng họ không bao giờ hiểu được tôi. Tôi cảm thấy vừa hối hận, vừa cô đơn, như thể mình đang chịu đựng một nỗi đau không ai thấu hiểu.

Kết quả là, tôi không chỉ phụ lòng bản thân mà còn phụ lòng bạn bè và gia đình. Tôi thấy xấu hổ vì đây không phải lần đầu. Tôi tự trách móc, chìm trong tuyệt vọng, cảm thấy nhục nhã vì sự yếu đuối của mình trước rượu. Thậm chí tôi có thể căm ghét chính mình. Trong đầu, Nhân Cách 2 như một nồi áp suất sắp nổ tung thành giận dữ và đổ lỗi cho người khác: “Tất cả là lỗi của các người!”

(Nhân Cách 3 của Người nghiện):
Nhưng rồi, sau khi tỉnh táo và ngủ một giấc, nếu đủ khỏe, Nhân Cách 3 quay lại. Tôi thấy tươi mới, vui vẻ, chỉ muốn chơi đùa, bù đắp và khiến mọi chuyện tốt đẹp trở lại. Nhân Cách 3 hồn nhiên, dễ thương của tôi muốn bạn tha thứ và tiếp tục gắn kết. Và vì Nhân Cách 1 của bạn cũng khao khát tha thứ và tin tưởng, bạn đồng ý.

(Nhân Cách 4 của Người nghiện):
Trong tâm trí tôi, Nhân Cách 4 lại thầm nhủ: “Hôm nay là một khởi đầu mới, hôm nay tôi sẽ không uống.” Vậy là ta cùng làm hòa, lên kế hoạch đi ăn pizza tối nay. Đơn giản như vậy, mọi thứ lại ổn. Nhân Cách 1 của bạn còn dè dặt, nhưng cũng cho phép bạn yên tâm đi làm. Tôi đi tập thể dục, rồi Nhân Cách 1 đi làm, mọi thứ dường như tốt đẹp – ít nhất là cho đến lần tôi uống rượu tiếp theo.

(Nhân Cách của Người thân):
Còn bạn, với tư cách bạn bè hay người thân, Nhân Cách 3 thì háo hức vì chúng ta sẽ ăn uống, chơi đùa, kết nối lại như xưa. Nhưng rồi Nhân Cách 2 của bạn bắt đầu lo sợ tôi sẽ uống lại, nên bạn gọi điện liên tục để chắc rằng tôi vẫn đi làm, vẫn ổn – thực chất là để kiểm tra xem tôi có tỉnh táo không. Nhân Cách 1 của bạn còn chạy về nhà buổi trưa để dọn hết rượu, phòng khi tôi ghé qua sau bữa pizza.

(Cuộc trò chuyện):
Nhưng trong một khoảnh khắc thèm muốn, cùng với sự hối hận và xấu hổ vì hành vi trong quá khứ, Nhân Cách 2 của tôi đã đến quán pizza sớm, và tôi uống hết một bình bia trước khi bạn đến. Nhân Cách 3 của bạn bước vào một cách vui vẻ để gặp tôi, vì vậy Nhân Cách 2 của tôi nói dối, và tôi nói với bạn rằng tôi chỉ uống một ly bia. Bởi vì Nhân Cách 1 của bạn rất muốn tin tôi, bạn không làm to chuyện, và Nhân Cách 3 của bạn vui vẻ.

Tất cả chúng ta đều rất hài lòng rằng mọi thứ lại tốt đẹp. Ít nhất là cho đến khi người phục vụ đến để nhận đơn đặt hàng pizza của chúng ta và hỏi liệu chúng ta có muốn một bình bia khác không. Sau đó Nhân Cách 1 của bạn nổi trận lôi đình, buông lời phán xét tiêu cực gay gắt, và Nhân Cách 2 của bạn khiển trách tôi vì không có lòng tự trọng hay khả năng kiểm soát việc uống rượu. Rồi trong chớp mắt, Nhân Cách 2 của bạn coi hành vi của tôi vào coi thường bạn và bạn bắt đầu khóc, sau đó bạn đứng dậy và bỏ đi. Cảm thấy bị bỏ rơi, Nhân Cách 2 của tôi lại tìm đến một bình bia khác để an ủi, mà không hề nhận ra rằng tất cả bắt đầu từ việc tôi đã bỏ rơi chính mình, ngay khoảnh khắc tôi chọn ngắt kết nối và uống lại.

Trong cơn thịnh nộ và đau đớn của bạn, Nhân Cách 1 của bạn sau đó hợp lý hóa rằng nếu bạn gọi cho tôi thường xuyên hơn một chút, hoặc kiểm soát tiền bạc của tôi, hoặc thời gian của tôi, hoặc bạn bè của tôi, hoặc, hoặc, có lẽ điều này đã không xảy ra. Sau đó, Nhân Cách 2 của bạn hoạt động và bạn tự trách mình vì việc tôi uống rượu bởi vì bạn đã không sửa chữa được tôi hoặc kiểm soát tôi đủ chặt. Trong tâm trí của chính bạn, Nhân Cách 2 của bạn la hét rằng bạn biết bạn không thể tin tôi, và sau đó bạn chỉ trích bản thân vì đã tin tôi. Tại thời điểm này, Nhân Cách 2 nhỏ bé của bạn cảm thấy bị coi thường, phán xét tôi một cách tiêu cực, và thậm chí có thể tấn công tôi bằng những lời đe dọa hoặc lời lẽ cay độc. Nhân Cách 2 của bạn, quay cuồng trong nỗi đau của chính mình, cảm thấy xấu hổ và bất lực và nhận lỗi về mình. Biết rõ rằng nỗi sợ hãi lớn nhất của bạn là tôi sẽ chết vì căn bệnh này.

MỘT BÌNH LUẬN

Sự tương tác kiểu này thường xuyên xảy ra giữa một người nghiện rượu và bạn bè, gia đình của họ. Nhân Cách 2 của người nghiện rượu nói: “Con sợ mọi người, bạn bè và gia đình, vì nếu mọi người phát hiện con lại dùng rượu, mọi người sẽ phán xét, chỉ trích, và quan trọng nhất là sẽ ngừng yêu thương con.”

Rồi Nhân Cách 1 của họ quyết định phải che giấu việc mình đang uống rượu. Họ bắt đầu nói dối, thậm chí rất khéo léo, và trong trường hợp tệ nhất thì họ còn khiến người khác tin rằng cảm nhận của mình là sai.

Nhân Cách 2 của người nghiện rượu sẽ tự phá hoại các mối liên kết tình cảm để bảo vệ bí mật, trong khi Nhân Cách 1 của bạn bè và gia đình lại tìm cách giải quyết bằng việc tham gia các buổi họp Al-Anon hay đi trị liệu. Người nghiện rượu thì phản ứng: “Chữa tôi á? Giúp tôi á? Tại sao bạn lại nghĩ mình có quyền năng đó chứ?”

Dựa trên những gì ta biết về não bộ và bốn Nhân Cách, có thể nói phần não thật sự bị nghiện về mặt cảm xúc và cứ duy trì sự nghiện với ma túy hay rượu chính là các tế bào ở trung tâm cảm xúc bên trái và bên phải. Điều này có nghĩa là nếu một chương trình cai nghiện muốn thành công, cả Nhân Cách 2Nhân Cách 3 đều phải tham gia và cam kết làm việc với cảm xúc. Nếu họ không sẵn sàng, thì việc cai nghiện sẽ không đem lại kết quả lâu dài.

Khi một người nghiện chỉ dựa vào Nhân Cách 1 để xây dựng chiến lược cai nghiện, họ sẽ tuân thủ đúng các bước, làm sạch máu, cư xử và nói năng đúng mực. Với Nhân Cách 1, như vậy đã được coi là “thành công”, dù trên thực tế họ chưa hề thay đổi mối quan hệ cảm xúc với chất gây nghiện. Hãy nhớ, chúng ta là những sinh vật “cảm nhận rồi mới suy nghĩ”, chứ không phải “suy nghĩ rồi mới cảm nhận”. Vì vậy, dù Nhân Cách 1 có giúp thay đổi niềm tin hay hành vi, thì điều đó vẫn chưa đủ để đạt được sự phục hồi thật sự. Trừ khi Nhân Cách 1 chạm đáy và buộc phải đối diện cảm xúc qua Nhân Cách 2, nguy cơ tái nghiện vẫn còn rất cao.

Nghiện rượu và nghiện chất là những khủng hoảng diễn ra từng khoảnh khắc. Dù chương trình 12 Bước luôn nhấn mạnh “sống từng ngày một”, nhưng dưới góc nhìn sinh học, sự khó khăn cắt nghiện không chỉ nằm ở sự nỗ lực lựa chọn trong hiện tại (Nhân Cách 3) mà còn ở chiều sâu của nỗi đau, mặc cảm tội lỗi và xấu hổ trong quá khứ (Nhân Cách 2). Phức tạp hơn nữa, nghiện còn làm thay đổi cấu trúc não và có thể gây hư hại ở mức tế bào, cắt đứt chúng ta khỏi nhiều điều vốn tạo nên giá trị của cuộc sống. Vì vậy, dù Nhân Cách 3 rất cần tham gia để giúp ta đưa ra lựa chọn tốt ở hiện tại, thì cốt lõi của sự phục hồi lại nằm ở Nhân Cách 2. Chính Nhân Cách 2 phải thật sự sẵn sàng làm việc thì sự hồi phục mới bền vững.

Nhìn cụ thể hơn, trong cai nghiện, nếu Nhân Cách 1 hoặc 3 chỉ tuân thủ các bước chương trình, ta có thể trông sạch sẽ bên ngoài. Nhưng nếu Nhân Cách 2 không tham gia tích cực, thì chắc chắn sẽ tái nghiện. Nhân Cách 1 có thể tham gia vì sợ mất mát, Nhân Cách 3 có thể tham gia vì muốn kết nối và không muốn bị cô lập. Nhưng cho đến khi Nhân Cách 2 của chúng ta từ bỏ sự oán giận, trách móc và xấu hổ đối với Nhân Cách 4, sẽ không có sự thức tỉnh tâm linh hay sự chuyển đổi thực sự nào.

Điều đáng chú ý là, một người nghiện trong quá trình cai có thể bắt chước Nhân Cách 4 của người khác – người mà họ thấy đang tìm được bình yên và thành công trong chương trình. Tuy nhiên, dù Nhân Cách 4 rất cần xuất hiện để nâng ta vượt lên khỏi căn bệnh, thì cả Nhân Cách 23 cũng phải thật sự tham gia sâu sát. Nếu không, tái nghiện là điều không tránh khỏi. Chúng ta là sinh vật cảm nhận rồi mới suy nghĩ, và khi muốn thay đổi một hành vi gốc rễ, ta không thể lách qua sự thật này.

THÊM VỀ BẠN BÈ VÀ GIA ĐÌNH

Khi tôi lần đầu tiên bắt đầu khám phá tác động của hành vi của một người nghiện lên sức khỏe và sự an lành của bạn bè và gia đình họ dựa trên kinh nghiệm gia đình của chính tôi với bệnh tâm thần phân liệt, tôi phải nói rằng sự tương đồng thật kỳ lạ. Làm thế nào chúng ta có thể hỗ trợ đầy đủ cho một người đang sử dụng chất gây nghiện hoặc bị bệnh mà vẫn giảm thiểu tác động tiêu cực của bộ não bị tổn thương đó lên cách chúng ta sống cuộc sống của chính mình và nuôi dưỡng sức khỏe tâm thần của mình?

Trong một mối quan hệ, mọi người thường có xu hướng bù trừ cho nhau. Ví dụ, nếu một người thích tiêu xài nhiều, thì người bạn đời của họ thường tiết kiệm hơn để cân bằng. Điều tương tự cũng đúng với trách nhiệm. Nếu một người nghiện cư xử thiếu trách nhiệm, thì bạn bè và gia đình tự nhiên sẽ chuyển sang Nhân Cách 1 có trách nhiệm để bù lại. Nhưng việc phải bù trừ cho một người đang cực đoan thì thật chẳng dễ chịu gì, và với Nhân Cách 1, nỗ lực đó trở thành gánh nặng. Khi một Nhân Cách 1 Mềm bị dồn vào thế phải bù trừ, họ có thể chuyển thành Nhân Cách 1 Cứng, khiến mối quan hệ thêm căng thẳng.

Tôi đã trải nghiệm điều này rõ rệt trong gia đình mình. Có một người anh trai mắc tâm thần phân liệt, tôi và G.G. đã phải hợp tác trong vai Nhân Cách 1. Chúng tôi cùng lo cho anh về y tế, cung cấp chỗ ở, và cố gắng giữ cho bệnh tình của anh ổn định ở mức không bị đi tù. Đôi khi chúng tôi thành công, đôi khi thì không. Nhân Cách 1 của chúng tôi làm hết sức có thể, trong khi còn phải đối mặt với rào cản bảo mật của hệ thống vốn chẳng mấy quan tâm đến ý tốt của gia đình. Vì anh trai tôi không thể tự lo cho bệnh tình của mình, nên trách nhiệm đổ dồn về chúng tôi. Và trên nhiều phương diện, cuộc đối thoại giữa người nghiện rượu với gia đình và bạn bè mà tôi kể ở trên cũng chính là hoàn cảnh của gia đình tôi với bệnh tâm thần phân liệt.

Trong trường hợp nghiện rượu, Nhân Cách 1 của bạn bè và gia đình luôn muốn giữ mối gắn kết với người mà họ từng biết, nên họ kiên trì giúp người thân tỉnh táo trở lại. Nếu một Nhân Cách 1 từ bỏ người thân, họ sẽ phải đối diện với khả năng rằng những gì mình từng chia sẻ cùng người ấy thực ra không thật và chẳng có ý nghĩa. Đây là cú sốc lớn cho một Nhân Cách 1 vốn tin rằng mình có một mối quan hệ thân mật, trong khi thực tế người kia lại gắn bó chủ yếu với chất gây nghiện.

Khi người nghiện liên tục xuất hiện trong các buổi hẹn hay sự kiện trong tình trạng say, bạn bè và gia đình sẽ bật Nhân Cách 1 Cứng và đặt ra các luật lệ nghiêm ngặt. Họ thiết lập nề nếp trong gia đình, quản lý vô số chi tiết, dựng nên “một cái lông hoàn hảo” và buộc người nghiện đi cai (hoặc uống thuốc). Nhân Cách 1 sẽ bảo vệ hình ảnh gia đình hạnh phúc, bịa ra câu chuyện để che giấu hành vi tồi tệ, thậm chí che chở bản thân bằng cách lao vào công việc. Nhiều Nhân Cách 1 Cứng chọn đi công tác, đi xa, hoặc làm việc nhiều hơn – bởi lẽ giải quyết các dự án ngoài kia dễ hơn nhiều so với việc “sửa” một người nghiện trong nhà.

Bạn bè và gia đình sống trong trạng thái căng thẳng tột độ vì họ chẳng bao giờ biết người nghiện sẽ tái sử dụng lúc nào. Một Nhân Cách 1 Mềm, khi bị đặt vào môi trường sống cùng người nghiện, có thể biến thành Nhân Cách 1 Cứng, vốn bị điều khiển bởi Nhân Cách 2 đầy sợ hãi. Nhân Cách 1 che giấu nỗi đau và sự khổ sở của Nhân Cách 2 bằng cách từ bỏ bản thân. Gia đình và bạn bè trở nên tuyệt vọng, chỉ cố giữ lấy chút bình thường trong cuộc sống, nên họ thường nhường quyền lực để đổi lấy sự yên ổn. Nhưng chính hành động “chôn đầu xuống cát” này lại đặt người nghiện vào vị trí kiểm soát mối quan hệ – và hậu quả đã quá dễ đoán. Dẫu vậy, miễn là người nghiện còn tham gia chương trình 12 Bước và cố gắng giữ mình, thì Nhân Cách 1 của bạn bè và gia đình vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó mọi thứ sẽ trở lại như lúc ban đầu.

Nhân Cách 1 của bạn bè và gia đình biết rất rõ rằng mặc cả với người nghiện chỉ phí thời gian, nhưng thay vì chấp nhận thất bại và từ bỏ hy vọng, họ vẫn bám chặt lấy giấc mơ. Để tự bảo vệ, Nhân Cách 2 của họ sẽ dựa vào Nhân Cách 1 và nói: “Anh phải kiểm soát tình hình tốt hơn. Chúng ta cần thêm luật lệ, thêm trị liệu, thêm những đợt cai nghiện thường xuyên hơn. Chúng ta cũng cần kiếm nhiều tiền hơn để loại bỏ căng thẳng cho người nghiện.” Và thế là, trong chớp mắt, họ lại tiếp tay cho người nghiện ở nhà, thất nghiệp.

Nhân Cách 1 Cứng đồng ý với những kế hoạch có phần điên rồ này vì ở một số gia đình, các chiến lược đó có vẻ hiệu quả, và đó cũng là cách để họ giữ cho bản thân không mất kiểm soát. Với Nhân Cách 1 Cứng, cuộc sống như một bảng tính Excel – nếu làm việc chăm chỉ và thông minh hơn một chút, họ sẽ tìm ra giải pháp. Nhưng thật đáng buồn, ngôi nhà đã biến thành chiến trường, nơi không ai cảm thấy an toàn. Cuối cùng, Nhân Cách 1 Cứng sẽ kiệt sức hoàn toàn và nhận ra mình đã vô tình bỏ rơi chính bản thân vì không nghe theo trực giác của Nhân Cách 4.

Không muốn từ bỏ người mình yêu thương hay gạt bỏ ước mơ của họ, Nhân Cách 1 và 2 tuyệt vọng bám lấy hy vọng. Nhưng sau quá nhiều đau đớn, Nhân Cách 1 sẽ buông xuôi khi Nhân Cách 2 của họ trở nên quá tải, lo âu hoặc trầm cảm, đến mức hoàn toàn bất lực và gục ngã. Với Nhân Cách 1, càng bám chặt hy vọng, họ càng vô tình cho phép người nghiện đẩy sự kịch tính lên một nấc cao hơn.

NHỮNG CÂU CHUYỆN VÀ CHIẾN LƯỢC ĐỂ TỰ GIÚP MÌNH

Có rất nhiều chương trình được thiết kế riêng để giúp chúng ta thoát khỏi nỗi đau và khôi phục lại sự kết nối trong nhận thức – cả với chính mình lẫn với người khác. Tùy theo niềm tin, mỗi người sẽ thấy chương trình này hay chương trình kia phù hợp hơn. Có những chương trình cộng đồng hướng đến việc phục hồi sự ổn định trong nhận thức, sự bình an sâu bên trong, hoặc đặc biệt là sự tỉnh táo, không rượu chè, không chất gây nghiện. Dù là phục hồi sau khó khăn cuộc sống hay phục hồi sau nghiện ngập, hành trình đi từ vết thương đến một cấp độ ý thức cao hơn đều cần đến sự tỉnh thức, sự sẵn lòng và một cam kết chân thành, đi kèm với một tâm trí cởi mở.

Nếu bạn tin vào tôn giáo, bạn sẽ bị thu hút bởi những chương trình phù hợp với niềm tin đó. Nếu bạn xem mình là người tâm linh nhưng không theo tôn giáo, bạn sẽ thích những chương trình dùng ngôn ngữ tâm linh. Còn nếu bạn là người bất khả tri hay vô thần, bạn sẽ thấy ngôn ngữ của khoa học và bộ não gần gũi và hữu ích hơn trong việc sống một cuộc đời tốt đẹp.

Dù bạn tin theo điều gì, các chương trình và hệ tư tưởng khác nhau thực ra đều truyền tải một thông điệp gần giống nhau. Khi nói đến việc giúp chính mình phục hồi, thông điệp cốt lõi cùng các bước đi trong trí tuệ của “Hành Trình Người Hùng” sẽ tự nhiên hấp dẫn Nhân Cách 1 và 2, bởi não trái thích thử thách, thích hành trình và cạnh tranh. Câu chuyện của Đức Phật (nhớ rằng Phật giáo là một sự thực hành chứ không phải một tôn giáo) lại dùng ngôn ngữ đánh thức Nhân Cách 3 và 4, bởi não phải là nơi của giác ngộ và giải thoát. Chương trình 12 Bước (Twelve Step Program) nói trực tiếp đến Nhân Cách 1 và 2, vì nó đòi hỏi sự chấp nhận rằng ta bất lực trước ma túy/rượu, và ít nhất phải mở lòng với ý niệm về một “Đấng Quyền Năng Cao Hơn” (Nhân Cách 4).

Dù cách tiếp cận có khác nhau, mục đích và kết quả cuối cùng đều giống nhau. Những câu chuyện này đều giúp chúng ta đạt đến một sự nhận ra sâu sắc, dẫn tới thay đổi căn bản. Chúng sẽ đưa ta ra khỏi não trái (Nhân Cách 1 và 2) và bước vào sự bình an của não phải (Nhân Cách 4). Ý tưởng “bình an chỉ cách ta một ý nghĩ” trong phương pháp Họp Não (Brain Huddle) có thể chạm đến cả bốn Nhân Cách cùng lúc, giúp họ dồn năng lượng và hợp tác thành công.

Ai trong chúng ta cũng có vấn đề, cũng chịu đau khổ. Với Đức Phật, Ngài giác ngộ rằng nguyên nhân của khổ đau nằm ở sự bám víu cảm xúc. Khi ta mất đi những thứ, những người, danh vị hay tự do mà ta cố giữ, ta đau khổ. Với Hành Trình Người Hùng, ta nghe và đáp lại tiếng gọi lên đường, dấn thân vào chuyến phiêu lưu vĩ đại để cuối cùng bước ra khỏi vô minh và tiến vào trí tuệ. Với Họp Não, bốn Nhân Cách cùng nhau đồng thuận để đưa ra cái “tôi” chân thật nhất. Còn với 12 Bước, ta tiến dần từng bước, kiên định hướng tới sự tỉnh táo và phục hồi. Dù đi theo con đường nào, hay câu chuyện nào chạm đến ta nhất, thì khi cả bốn Nhân Cách cùng nỗ lực, kết quả cuối cùng là sự hồi sinh và tự do khỏi nỗi đau ràng buộc.

Khi nói đến sự đau khổ, chúng ta có các tế bào thực hiện chức năng đó. Chúng ta hoặc khuất phục trước nó, nán lại trong nó, hoặc cố gắng vượt qua nó. Một số người trong chúng ta sẽ sử dụng một cơn nghiện trong nỗ lực trốn thoát khỏi sự đau khổ, nhưng đáng buồn thay, điều đó chỉ che đậy vấn đề thực sự mà cuối cùng sẽ cần được giải quyết. Những công cụ này, và nhiều công cụ khác không được liệt kê ở đây, khá cụ thể trong cốt truyện của chúng nhưng khi được thực hành một cách trung thành sẽ dẫn đến một kết quả chung. Bình yên thực sự chỉ cách một ý nghĩ, và chìa khóa cho sức khỏe của bộ não bạn sẽ nằm ở khả năng tìm ra câu chuyện nói với bạn, theo sau là cam kết của bạn với kỹ thuật đó.

Bất kể chi tiết ra sao, các bước tìm bình an đều tương tự. Trước hết, ta phải nhận ra rằng có vấn đề hoặc có điều ta muốn thay đổi, rồi phải sẵn sàng hành động cho sự thay đổi đó. Ngay từ đầu, ta cần sẵn sàng bước ra khỏi cái tôi của não trái và chuyển sang tầng ý thức cao hơn của não phải. Đây thường là bước khó nhất, vì ta phải thừa nhận rằng cái tôi nhỏ bé của não trái phải lùi lại để ta có thể phát triển vượt lên chính mình hiện tại.

Từ bỏ cái tôi của mình, bất kể chương trình nào, cũng có thể cảm giác như cái chết, và bán cầu não trái của chúng ta sẽ chiến đấu để duy trì sự tồn tại của chính nó. Nó không muốn giao quyền kiểm soát của mình cho những gì không biết vì làm vậy cảm thấy đáng sợ. Trong trường hợp của Hành trình của Người hùng, đây là những con quái vật mà nó phải chiến đấu. Đối với Chương trình 12 Bước của AA, bước 1 và 2 yêu cầu chúng ta thừa nhận rằng chúng ta bất lực trước cơn nghiện của mình và chúng ta cần sự giúp đỡ từ Đấng Bề Trên. Để đạt được giác ngộ, Đức Phật đã phải từ bỏ tất cả tài sản thế gian của mình, bao gồm kiến thức, tiền bạc, danh hiệu, và ngay cả những người ngài yêu thương. Theo ngôn ngữ của Bốn Nhân Cách, chúng ta phải sẵn lòng bước ra khỏi các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái và bước vào ý thức của thời điểm hiện tại, ngay tại đây, ngay bây giờ, của các Nhân Cách 3 và 4 của bán cầu não phải.

Mỗi câu chuyện đều đòi hỏi một bước nhảy niềm tin. Ta phải sẵn sàng bước ra khỏi những gì từng tin là thật, và nhận ra rằng có một sức mạnh lớn hơn ta, sẽ nâng đỡ và dẫn lối ta an toàn vào vùng đất chưa biết. Đây là một thử thách rất lớn. Nhưng cũng nên nhớ rằng, ngay cả khi ta chọn đặt cái tôi sang một bên, nó vẫn luôn ở đó, sẵn sàng nhảy trở lại bất cứ lúc nào.

HÀNH TRÌNH PHỤC HỒI

Trong suốt cuốn sách này, chúng ta đã đề cập đến cốt truyện của Hành trình của Người hùng. Khi chúng ta khám phá nó sâu hơn, rõ ràng là các giai đoạn này song song chặt chẽ với các Chương trình 12 Bước của AA (Alcoholics Anonymous – Những Người Nghiện Rượu Giấu Tên) và NA (Narcotics Anonymous – Những Người Nghiện Ma Túy Giấu Tên). Đây là những chương trình dựa trên tinh thần được hàng triệu người nghiện rượu và ma túy trên khắp thế giới thực hiện thành công. Chúng được tổ chức theo cách cung cấp một lộ trình chi tiết, từng bước đến một sự phục hồi thành công và liên tục.

Sự tương đồng bắt đầu ngay từ những bước đầu tiên. Theo ngôn ngữ của Bốn Nhân Cách, để cho Chương trình 12 Bước là một công cụ phục hồi hiệu quả, người nghiện rượu/ma túy phải sẵn sàng bước ra khỏi các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái và bước vào ý thức của Nhân Cách 4 của bán cầu não phải, hoặc ít nhất tin rằng nó tồn tại và sẵn có.

Ngay cả những bước cuối cùng của các hệ tư tưởng khác nhau này cũng trông giống nhau. Trong trường hợp của người hùng, để hoàn thành hành trình của mình, anh ta phải trở về với cuộc sống cũ, hoàn toàn có ý thức và sẵn sàng chia sẻ sự khôn ngoan của sự cứu rỗi của mình với người khác. Đối với người nghiện rượu, phục hồi là một sự thuyên giảm tự nhiên nhưng có kế hoạch của căn bệnh mà anh ta phải tiếp tục nuôi dưỡng và duy trì thông qua mối quan hệ của mình với Đấng Bề Trên, và anh ta phải trở về với cuộc sống và mang thông điệp của mình đến với người khác.

Bất kể chúng ta chọn sử dụng chương trình nào, một khi chúng ta đã thiết lập một mối quan hệ lành mạnh với Nhân Cách 4 - Đấng Bề Trên/Chúa/Bản Thể Vô Hạn, chúng ta tồn tại trong một kết nối sâu sắc với tất cả những gì quý giá trong cuộc sống này. Mối quan hệ này với Đấng Bề Trên của chúng ta tự nhiên làm chúng ta mạnh mẽ và trao quyền để tiếp tục thực hiện chương trình mà chúng ta đã chọn, và chúng ta sẽ duy trì sự tỉnh táo và/hoặc sự bình an nội tâm sâu sắc của mình.

Một bộ não khỏe mạnh là một bộ não được tạo thành từ các tế bào khỏe mạnh có kết nối với nhau. Chúng ta hãy xem xét kỹ hơn các chi tiết của Chương trình 12 Bước của Hội Người Nghiện Rượu Ẩn danh, được viết theo định dạng của các thành viên sáng lập của Hội, cùng với các bước trong Hành trình của Người hùng và trải nghiệm của Bốn Nhân Cách trong hành trình tìm kiếm một bộ não khỏe mạnh. Tôi hy vọng rằng khi bạn khám phá những bước và câu chuyện này, bạn sẽ nhận ra hành trình của chính mình.

Bước 1 của AA. Chúng tôi thừa nhận mình bất lực trước rượu—rằng cuộc sống của chúng tôi đã trở nên không thể kiểm soát nổi.

Bốn Nhân Cách:

Nhân Cách 1 của tôi là một người quản lý công việc tuyệt vời, và lĩnh vực chuyên môn của nó là chăm sóc các chi tiết trong cuộc sống của tôi. Tại thời điểm này, Nhân Cách 1 của tôi thừa nhận rằng tôi bất lực trước cơn nghiện này, và cuộc sống của tôi đã xuống cấp đến mức không thể duy trì hoặc kiểm soát được.

Hành trình của Người hùng:

Trong Hành trình của Người hùng, tôi nhận ra rằng một sự thay đổi cần phải xảy ra và có một cuộc tìm kiếm cần phải thực hiện. Tôi nghe thấy tiếng rồng gọi.

Bước 2 của AA. Tin rằng một Quyền năng lớn hơn chúng ta có thể khôi phục sự tỉnh táo cho chúng ta.

Bốn Nhân Cách:

Đến thời điểm này, Nhân Cách 1 của tôi đã thừa nhận và công nhận rằng vấn đề của tôi quá lớn để tôi có thể tự mình giải quyết. Khi Nhân Cách 1 của tôi nhìn quanh những người khác đã gặp vấn đề tương tự, rõ ràng là những người đang tích cực thực hiện Chương trình 12 Bước đã khám phá ra một cách để kiểm soát cơn nghiện và cảm thấy tốt hơn. Nhân Cách 1 của tôi nhận ra rằng những người đang tham gia vào một quá trình phục hồi thành công đã thiết lập một mối quan hệ tâm linh với một thứ gì đó lớn hơn bản thân họ, và trong mối quan hệ đó với Nhân Cách 4 của họ, đã có một sự thay đổi tâm lý dẫn đến một sự cứu rỗi sâu sắc. Tôi không hoàn toàn hiểu điều này vào thời điểm này, nhưng tôi biết tôi muốn nó.

Hành trình của Người hùng:

Tôi nhận ra có một cuộc tìm kiếm đang chờ đợi mình, và tôi quyết định rằng tôi sẵn sàng bắt đầu cuộc hành trình đó vì tôi đã sẵn sàng cho một sự thay đổi. Tại thời điểm này, tôi bắt đầu chiến đấu với những con quái vật không muốn tôi thay đổi, bao gồm cả sự kìm kẹp của cái tôi của chính mình. Tôi chọn lòng dũng cảm và đối mặt với nỗi sợ hãi, đáp lại lời kêu gọi của cuộc hành trình.

Bước 3 của AA. Quyết định giao phó ý chí và cuộc sống của chúng ta cho sự chăm sóc của Chúa như chúng ta hiểu về Ngài.

Bốn Nhân Cách:

Nhân Cách 1 và 2 của não trái tôi đã sống một cuộc đời ích kỷ và xoay quanh cái tôi.

Khi tôi nhìn kỹ vào cuộc sống của mình và hoàn toàn trung thực với bản thân, các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái của tôi nhận thức được rằng nếu tôi thực sự muốn tỉnh táo, tôi cần phải nối cỗ xe của mình với một cỗ xe khác kiên cố, ổn định và đáng tin cậy. Vì Chương trình 12 Bước khuyến khích tôi đón nhận Đấng Bề Trên của mình, một Nhân Cách 4 theo cách tôi tự cảm nhận và lựa chọn chứ không phải là Đấng Bề Trên của người khác, các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái của tôi có thể thư giãn và cảm thấy đủ an toàn để tham gia. Tôi sẵn sàng trao cho Chúa của tôi, ý thức Nhân Cách 4 của tôi, chìa khóa để lái cuộc đời mình vì cho đến thời điểm này, các nhân cách của bán cầu não trái của tôi đã liên tục lái chiếc xe của cuộc đời tôi đi sai đường.

Hành trình của Người hùng:

Để tôi sẵn sàng bước ra khỏi ý thức lý trí của Nhân Cách 1 của bán cầu não trái và bước vào ý thức không xác định của một Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên, trước tiên tôi phải nhận thức được đây là điều tôi muốn và sau đó sẵn sàng thực hiện. Khi tôi đánh bại những con quái vật trong tôi, tôi được giải thoát khỏi quyền lực của chúng để níu giữ tôi như một bản thể nhỏ bé và sợ hãi.

Bước 4 của AA. Thực hiện một cuộc kiểm điểm đạo đức sâu sắc và không sợ hãi về bản thân.

Bốn Nhân Cách:

Để tôi có thể dọn dẹp con đường đến với Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên của mình, Nhân Cách 1 của tôi phải nhìn lại một cách nghiêm túc cả đường tôi đã đi và những giả định mà tôi đã sống theo. Nhiều giả định trong số này đã trói buộc tôi, tự hủy hoại và hành vi vô thức của Nhân Cách 2, những vết thương cảm xúc của nó đã đóng một vai trò to lớn trong sự xuy sụp của tôi. Chính nỗi đau của Nhân Cách 2 đã tạo ra những cản trở trên con đường đời, khiến tôi nhiều lần vấp ngã và bị đẩy lệch khỏi hướng đi đúng.

Hành trình của Người hùng:

Trong Hành Trình Người Hùng của tôi, Nhân Cách 1 và 2 nhìn thẳng vào cuộc đời tôi, và Nhân Cách 2 phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cho những oán giận mà tôi đã tích tụ và mang theo suốt thời gian qua. Đồng thời, Nhân Cách 2 cũng phải chịu trách nhiệm cho việc đổ lỗi mà tôi đã trút lên người khác. Khi các nhân cách não trái trở nên vững vàng hơn và tôi dần tỉnh táo hơn, tôi bắt đầu đón nhận khả năng – và cả hy vọng – rằng có một con đường sống khác đang chờ tôi. Một cuộc sống không còn khổ đau, không còn nghiện ngập. Một cuộc sống thoát khỏi những con quái vật ấy.

Bước 5 của AA. Thừa nhận với Chúa, với chính mình, và với một người khác về bản chất chính xác của những sai lầm của chúng ta.

Bốn Nhân Cách:

Mặc dù tôi chưa gặp được Chúa của mình, ý thức của Nhân Cách 4, tôi cởi mở, sẵn sàng và sẵn sàng làm những gì tôi cần làm để tạo ra mối quan hệ đó với Đấng Bề Trên của mình. Các Nhân Cách 1 và 2 của tôi đang thừa nhận những sai lầm tôi đã phạm phải trong cuộc đời mình, và tôi đang tích cực gột rửa sạch sẽ bảng thành tích của mình khi tôi chuẩn bị cho cuộc hành trình này vào ý thức của bán cầu não phải. Tôi đã thấy sự thành công mà những người khác đã có được vì Chúa của họ (Nhân Cách 4) đã xuất hiện trong cuộc sống của họ. Tôi cam kết với quá trình này và sẵn sàng bước ra khỏi sự xấu hổ, tội lỗi và nỗi đau của bán cầu não trái và bước vào ý thức của bán cầu não phải của Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên của mình.

Hành trình của Người hùng:

Tôi, người hùng, đang đón nhận giai đoạn biến đổi này mà tôi phải trải qua trước khi tôi có thể tiến hóa lên cấp độ tiếp theo của con người mình. Bằng cách đánh bại những con quái vật của hành vi trong quá khứ đã níu giữ tôi, và bằng cách thừa nhận với người khác, với chính mình, và với Đấng Bề Trên của mình những sự thật không mấy hấp dẫn về sự tồn tại của mình, tôi đang có ý thức bước ra khỏi nỗi đau của mình, ra khỏi cái tôi của bán cầu não trái, và vào Nhân Cách 4 của bán cầu não phải, nơi tôi sẽ tìm thấy sự giác ngộ.

Bước 6 của AA. Hoàn toàn sẵn sàng để Chúa loại bỏ tất cả những khiếm khuyết này trong nhân cách.

Bốn Nhân Cách:

Các Nhân Cách 1 và 2 của tôi đã chịu hoàn toàn trách nhiệm về tất cả các lựa chọn tôi đã đưa ra, những điều tôi đã làm, và nỗi đau tôi đã gây ra cho người khác. Các Nhân Cách 1 và 2 của tôi đã làm hòa trong chính tôi thông qua một sự tha thứ thực sự cho những yếu đuối của chính mình. Với một trái tim rộng mở, các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái của tôi nhận ra rằng lý do tại sao tôi đã làm những gì tôi đã làm là vì nỗi đau sâu thẳm bên trong của chính tôi, và bây giờ tôi đã thừa nhận và tha thứ cho bản thân vì những thiếu sót của mình, tôi không còn bị chúng làm tê liệt, và tôi có thể tiến lên để tạo ra một mối quan hệ với Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên của mình.

Hành trình của Người hùng:

Bây giờ tôi đã sẵn sàng để bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Tôi đã đối mặt với những thiếu sót và hạn chế của các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái và chấp nhận trách nhiệm về các hành động trước đây của mình. Tôi đã tự tha thứ và gột rửa mình khỏi những việc làm sai trái, và bây giờ tôi đã sẵn sàng cho một sự thay đổi thực sự và lâu dài. Là người hùng, bây giờ tôi đã sẵn sàng bước ra ngoài ý thức của bán cầu não trái và bước vào ý thức của Nhân Cách 4 của bán cầu não phải để tôi có thể tồn tại trong ý thức bình yên và hưng phấn của Đấng Bề Trên của mình.

Bước 7 của AA. Khiêm tốn cầu xin Chúa loại bỏ những thiếu sót của chúng ta.

Bốn Nhân Cách:

Nhân Cách 1 và 2 của tôi đã nhìn thật sâu vào bên trong và hoàn toàn chịu trách nhiệm cho những yếu kém của mình. Ở thời điểm này, tôi khiêm nhường cầu xin Đấng Bề Trên đầy từ bi – Nhân Cách 4 – bước vào trái tim tôi, giải thoát Nhân Cách 2 nhỏ bé khỏi nỗi đau, và chữa lành cho tôi theo cách mà chính tôi không thể tự làm được. Khi được ôm ấp bởi tâm thức thần thánh của Nhân Cách 4 não phải, tôi cảm nhận sự bình an sâu thẳm cùng tình yêu vô điều kiện của Đấng Bề Trên, và niềm hy vọng về một khởi đầu mới lại được khơi dậy.

Hành trình của Người hùng:

Tại thời điểm này, tất cả các sự chuẩn bị của tôi đã hoàn tất và tôi bước ra khỏi nỗi đau của bán cầu não trái để vào vô thức của Nhân Cách 4 của bán cầu não phải. Tôi ngay lập tức được lấp đầy bởi sự khôn ngoan của vũ trụ và được giải thoát một cách tự phát khỏi những sự tự đóng đinh vào thập tự giá của bán cầu não trái.

Bước 8 của AA. Lập một danh sách tất cả những người chúng ta đã làm hại, và sẵn sàng bồi thường cho tất cả họ.

Bốn Nhân Cách:

Bây giờ tôi đang giao tiếp với Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên của bán cầu não phải, tôi đang đi trên một con đường khác bắt nguồn từ những giá trị khác. Tuy nhiên, để tôi có thể tạo ra một nền tảng mới vững chắc, các Nhân Cách 1 và 2 của tôi phải nhìn lại những cạm bẫy của con đường tôi đã đi, lập danh sách những nơi tôi đã đi chệch khỏi sự thật chân thực của mình, và đánh giá xem tôi đã làm sai với ai trên đường đi.

Tôi vẫn phải sống trong thế giới này cùng với người khác, vì vậy Nhân Cách 1 và 2 của tôi phải sẵn lòng bù đắp cho hành vi sai trái trong quá khứ, và cố gắng sửa chữa những lỗi lầm của mình. Đã đến lúc tôi phải cầu xin sự khoan dung và tha thứ của người khác, để tôi có thể tiếp tục bước đi trên con đường mới này trong sự bình an, cùng với sự chúc phúc của họ. Đây cũng là lúc Nhân Cách 1 của tôi chấm dứt sự vội vã “làm” để chứng minh giá trị bản thân, và vượt ra khỏi sự vội vã “để trở thành” để được xứng đáng. Ở giai đoạn này, tôi thật sự sống trong mối quan hệ và hiện diện với ý thức của Nhân Cách 4. Sự hối hả của não trái dừng lại tại đây, và tôi có thể an vui trong sự bình an của ý thức não phải.

Hành trình của Người hùng:

Tôi nhìn vào cuộc sống của mình và thừa nhận những thách thức cũng như những con quái vật mà tôi vừa tạo ra vừa đối mặt để đến được thời điểm này. Tôi đã tìm thấy sự bình yên trong mối quan hệ này với Đấng Bề Trên của mình, và bây giờ là lúc tôi phải xem xét những sự bồi thường mà tôi cần thực hiện với những người mà tôi đã biến thành quái vật trên đường đi. Tôi cần tha thứ cho người khác và được người khác tha thứ để tôi có thể giải tỏa gánh nặng của quá khứ và bước tiếp. Đã đến lúc tôi phải lập một danh sách.

Bước 9 của AA. Trực tiếp bồi thường cho những người đó ở bất cứ đâu có thể, trừ khi làm vậy sẽ làm tổn thương họ hoặc người khác.

Bốn Nhân Cách:

Mặc dù tôi đã làm hòa với chính mình thông qua các Nhân Cách 1 và 2, và mở ra cánh cửa đến với Nhân Cách 4 Đấng Bề Trên, con đường phía trước sẽ dễ dàng hơn rất nhiều cho mọi người, bao gồm cả những người tôi đã làm tổn thương, nếu họ chấp nhận lời xin lỗi của tôi, tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ của tôi, và chúc tôi may mắn trên hành trình mới của mình. Việc xin lỗi, và do đó vô hiệu hóa nỗi đau tôi đã gây ra cho người khác, giúp tôi không chỉ bước ra khỏi sự xấu hổ của Nhân Cách 2 mà còn vượt qua nó. Việc tôi tha thứ cho bản thân về quá khứ là chưa đủ. Tôi cần phải thừa nhận nó, tha thứ cho nó, xin sự tha thứ từ người khác, và sau đó thực sự buông bỏ nó.

Hành trình của Người hùng:

Khi Nhân Cách 2 của tôi ngừng chiến đấu và sẵn sàng xuất hiện để bồi thường cho tất cả những người mà nó đã khinh miệt, tôi đánh bại cả những con quái vật có thực hay tưởng tượng mà tôi đã dành cả đời để chiến đấu. Khi Nhân Cách 2 của tôi có thể thư giãn và tôi bước vào ý thức yêu thương của Nhân Cách 4, tôi có được sức mạnh để bước ra khỏi sự xấu hổ của quá khứ và bước vào tình yêu của Đấng Bề Trên. Tại thời điểm này, khi tôi chấp nhận và tha thứ cho bản thân về con đường mình đã đi, tôi giải tỏa nỗi đau quá khứ đó và mở rộng trái tim mình với vẻ đẹp của những gì ở ngay đây, ngay bây giờ trong thời điểm hiện tại. Bằng cách đón nhận Nhân Cách 4, tôi đón nhận bản thể thiêng liêng của chính mình, và tôi cảm thấy bình yên.

Bước 10 của AA. Tiếp tục kiểm điểm cá nhân và khi chúng ta sai, nhanh chóng thừa nhận.

Bốn Nhân Cách:

Các Nhân Cách 1 và 2 của tôi đã thống trị cuộc sống của tôi trong một thời gian rất dài, và chúng vẫn rất quen thuộc trong việc sống một cuộc sống tự động, vô thức. Điều quan trọng là tôi phải chú ý đến những gì đang diễn ra bên trong não mình để tôi có chủ đích bảo vệ bản thân khỏi việc quay trở lại các thói quen cũ của Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái đã dẫn tôi đến việc uống rượu ngay từ đầu.

Bây giờ tôi đã thức tỉnh trong ý thức của Nhân Cách 4, tôi cần phải có chủ đích nuôi dưỡng mối quan hệ đó để mạch đó có thể trở nên mạnh mẽ. Bộ não của chúng ta là các tế bào giao tiếp theo mạch, và chúng ta càng chạy một mạch thường xuyên, mạch đó càng trở nên mạnh mẽ. Điều này có nghĩa là tất cả các mạch nghiện cũ của tôi mà tôi đã chạy trong một thời gian dài vẫn còn được kết nối trong não tôi. Để làm yếu các mạch đó và thoát khỏi sự thèm muốn và ham muốn của chúng, trước tiên tôi cần phải tỉnh táo và sau đó có chủ đích và ý thức củng cố các mạch mới của mình bằng cách tiếp tục thực hiện một cuộc kiểm điểm cá nhân trung thực về những gì đang diễn ra bên trong.

Nhân Cách 2 của tôi là nơi chứa đựng sự đổ lỗi, cảm giác xấu hổ, và tất cả các nỗi đau tình cảm sâu sắc khác của tôi. Các tế bào tạo nên Nhân Cách 2 của tôi không bao giờ trưởng thành, điều đó có nghĩa là các tế bào này sẽ luôn có xu hướng tự nhiên chạy lại các khuôn mẫu gây nghiện cũ của tôi. Điều bắt buộc là tôi phải hiểu rằng các mạch nằm dưới cơn nghiện của tôi sẽ luôn ở trong não tôi, sẵn sàng chạy lại bất cứ lúc nào. Đây là lý do tại sao tôi phải có chủ đích bảo vệ bản thân khỏi những cơn thèm muốn và sợ hãi của Nhân Cách 2, đặc biệt là khi tôi cảm thấy đói, giận dữ, cô đơn, hoặc mệt mỏi (HALT—được dạy bởi các chương trình AA).

Hành trình của Người hùng:

Một khi tôi đã gặp được ý thức của Nhân Cách 4 của Đấng Bề Trên, tinh thần tôi được thanh tẩy và tôi tràn đầy sự kỳ diệu thiêng liêng. Tuy nhiên, một khi tôi đã tìm thấy kết nối này, điều quan trọng là tôi phải nuôi dưỡng và củng cố mối quan hệ của mình với Đấng Bề Trên, bởi vì một khi tôi trở về với cuộc sống cũ, các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái của tôi sẽ quay trở lại hoạt động ngay và bị cám dỗ tham gia vào những hành vi cũ đó.

Bước 11 của AA. Tìm cách qua cầu nguyện và thiền định để cải thiện mối liên hệ có ý thức của chúng ta với Chúa, như chúng ta hiểu về Ngài, chỉ cầu nguyện để biết ý muốn của Ngài đối với chúng ta và sức mạnh để thực hiện điều đó.

Bốn Nhân Cách:

Khi tôi chú ý và có ý thức chọn nuôi dưỡng mối quan hệ giữa các Nhân Cách 1 và 2 của bán cầu não trái và Nhân Cách 4 của bán cầu não phải, tôi củng cố mạch đó trong não mình. Với thực hành, tôi có được khả năng ngay lập tức bước ra khỏi ý thức của các nhân cách của bán cầu não trái và đi thẳng vào ý thức và sự bình yên của Nhân Cách 4. Khả năng này là cách tôi sở hữu sức mạnh của mình, và cách tôi chọn từng khoảnh khắc mình là ai và muốn sống như thế nào trên thế giới.

Hành trình của Người hùng:

Đến thời điểm này, tôi đã tìm được con đường vượt qua những con quái vật của quá khứ, và tôi đã bước vào cảm giác tự do và hạnh phúc tràn ngập tồn tại ở cuối cuộc hành trình của mình. Trong suốt cuộc thức tỉnh tâm linh này, tôi đã tìm thấy sự bình an nội tâm sâu sắc và sự rõ ràng mà tôi khao khát, vì bây giờ tôi được bao bọc trong sự giác ngộ của Nhân Cách 4. Tôi không chỉ cảm thấy tốt hơn mà còn cảm thấy được giải thoát khỏi nỗi đau của mình. Tại thời điểm này, tôi sẽ hoặc chọn trở về với cuộc sống của nhân cách bán cầu não trái mà tôi đã sống trước đây, và chia sẻ những hiểu biết sâu sắc khó khăn mới giành được của mình với người khác, hoặc tôi sẽ chọn giữ lại sự khôn ngoan mới tìm thấy này cho riêng mình. Nếu vì lý do nào đó, một khi tôi đã trở về với cuộc sống cũ, tôi không tiếp tục chạy các mạch mới tìm thấy của mình, tôi sẽ tái phát trở lại con người tôi trước khi tôi nghe theo cuộc hành trình.

Bước 12 của AA. Sau khi có một sự thức tỉnh tâm linh là kết quả của các Bước này, chúng tôi đã cố gắng mang thông điệp này đến cho những người nghiện rượu [người khác], và thực hành những nguyên tắc này trong mọi công việc của chúng ta.

Bốn Nhân Cách:

Giống như người hùng trở về với cuộc sống của mình với một sự khôn ngoan mới, người nghiện rượu đang trong quá trình phục hồi cũng vậy. Người nghiện rượu đã đi từ địa ngục của cơn nghiện của các Nhân Cách 1 và 2 đến sự cứu rỗi và tự do của Nhân Cách 4 thiêng liêng của bán cầu não phải. Người nghiện rượu bây giờ được tự do sống một cuộc sống khác một cách có ý thức, biết rõ rằng các mạch của cơn nghiện vẫn còn nguyên vẹn, khiến anh ta dễ bị tái nghiện bất cứ lúc nào. Người nghiện rượu đang phục hồi sau đó trở về với thế giới của những người nghiện rượu khác đang đau khổ và chia sẻ với họ những hiểu biết sâu sắc và sự khôn ngoan mới tìm thấy của mình. Bằng cách có ý thức chọn lặp lại thường xuyên vài bước cuối của chương trình, anh ta không cần phải yếu đi hay nao núng. Người nghiện rượu đang phục hồi của chúng ta là sức mạnh sinh lực của vũ trụ, và anh ta có thể có ý thức chọn vào bất kỳ thời điểm nào mạch nào và nhân cách nào anh ta muốn thể hiện.

Hành trình của Người hùng:

Giống như người nghiện rượu đang trong quá trình phục hồi trở về với cuộc sống của mình với cái nhìn sâu sắc mới, người hùng cũng vậy. Khi tôi trở về nhà và chọn chia sẻ sự giác ngộ của mình với những người khác đang đau khổ, tôi mang đến cho họ hy vọng về một con đường khác và một ngày mai tươi sáng hơn.

SỨC MẠNH CỦA CUỘC HỌP NÃO, HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI HÙNG, VÀ CÁC CHƯƠNG TRÌNH MƯỜI HAI BƯỚC

Khi tôi xem xét tác động sâu sắc của những bài học này, tôi nhớ đến một trong những bài giảng yêu thích của tôi của Marianne Williamson. Bà chia sẻ với chúng ta rằng chúng ta có khả năng giao phó vấn đề của mình cho Chúa, và mặc dù Chúa ở trong đội của chúng ta, Ngài không chỉ đơn giản là tham gia và giúp chúng ta chiến đấu. Thay vào đó, Ngài nâng chúng ta hoàn toàn lên trên chiến trường. Khi tôi trao một điều gì đó lên cho Chúa, khi tôi giao cho Ngài một vấn đề, tôi hoàn toàn tin tưởng rằng Ngài sẽ làm với nó những gì Ngài cho là tốt nhất. Tôi không chỉ giao vấn đề của mình cho Chúa để xin lời khuyên hay quản lý vi mô. Thay vào đó, tôi có ý thức bước ra khỏi những nỗi sợ hãi, phán xét và thất vọng của bán cầu não trái và bước vào niềm tin của Nhân Cách 4.

Tôi tin tưởng tuyệt đối rằng Chúa (Bản Thể Vô Hạn, ý thức của vũ trụ, Nhân Cách 4 của tôi) có một cái nhìn toàn cảnh về cuộc sống của tôi hơn là bán cầu não trái của tôi sẽ bao giờ hiểu được. Kết quả là, khi tôi có ý thức chọn quay trở lại con người yêu thương và bình yên nhất của mình, tôi biết Chúa đang xử lý tình hình. Khi tôi chọn trao một kịch bản có vấn đề lên cho Chúa, tôi không trốn tránh trách nhiệm của mình. Tôi chỉ đơn thuần là thay đổi quan điểm và chọn sự bình yên thay vì sợ hãi và lo lắng. Đây là món quà và sức mạnh của cuộc Họp Não Bộ, các Chương trình 12 Bước, và Hành trình của Người hùng. Khi chúng ta thực hành những điều này với cam kết và đặt niềm tin vào sức mạnh của vũ trụ, mọi thứ trong cuộc sống của chúng ta đều thay đổi và chúng ta cảm thấy tốt hơn, bởi vì chúng ta đã thay đổi mạch não mà chúng ta đang vận hành.

Như tôi đã chia sẻ với bạn trong Chương 4, khi cha tôi 80 tuổi, ông đã lật và xoay vòng một chiếc Miata nhỏ xinh. Ông đã không chết ngày hôm đó, nhưng tôi đã trở thành người chăm sóc chính của ông trong 16 năm tiếp theo. Để đáp lại nhu cầu của ông, Nhân Cách 1 của tôi đã hoạt động để bảo vệ và chăm sóc cha tôi. Nếu bạn đã từng là người chăm sóc, bạn sẽ biết cái giá cao mà căng thẳng có thể gây ra cho sự bình yên trong tâm hồn và tâm trí bạn. Trong trường hợp của tôi, mặc dù tôi cảm thấy mình mang tất cả trách nhiệm, tôi thực sự có rất ít quyền lực đối với hành vi của ông. Bị cuốn vào sự bất mãn vì những hạn chế thể chất mới của mình, Nhân Cách 2 bất mãn của Hal đã xuất hiện mà không có bất kỳ sự biết ơn nào đối với những nỗ lực của tôi, mặc dù tôi đang cố gắng hết sức để xuất hiện như một Nhân Cách 1 Mềm.

Khi cha tôi không hài lòng với những quyết định tôi đang đưa ra thay mặt ông, Nhân Cách 2 của ông sẽ gầm gừ với tôi. Nhân Cách 2 của tôi sau đó sẽ trở nên oán giận rằng ông lại chọn cách thù địch với Nhân Cách 1 của tôi thay vì thể hiện sự biết ơn bằng Nhân Cách 4 của mình cho những nỗ lực của tôi. Tôi đã tình nguyện thực hiện một nhiệm vụ thuộc về mình, vì vậy một chút biết ơn và hỗ trợ sẽ giúp tôi cảm thấy được đánh giá cao hơn rất nhiều. Có lẽ bạn cũng đã có một trải nghiệm tương tự.

Trong thời gian đó, bài giảng của Marianne Williamson đã cứu vãn sự tỉnh táo của tôi, vì nó là người bạn đồng hành thường xuyên của tôi trong các cuộc đi bộ hàng ngày. Tôi cần tìm một cách lành mạnh để vô hiệu hóa sự thù địch giữa tôi và cha tôi, vì vậy tôi đã giao vấn đề cho ý thức Nhân Cách 4 của mình và ngừng suy ngẫm về các vấn đề của chúng tôi. Thay vì cãi vã như hai Nhân Cách 2, tôi đã mời cha tôi tham gia một lớp học vẽ để các Nhân Cách 3 của chúng tôi có thể vui vẻ cùng nhau. Bước vào ý thức Nhân Cách 4 khi quản lý các vấn đề với cha không chỉ làm tôi mạnh mẽ hơn trong trận chiến, mà nó còn nâng tôi lên trên chiến trường. Việc nhận được sự trợ giúp này bên ngoài sự phán xét và nỗi đau của bán cầu não trái đã tạo ra một con đường để chúng tôi duy trì kết nối trong bối cảnh hoàn cảnh đã thay đổi và cảm xúc mong manh của chúng tôi.

TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU ĐANG PHỤC HỒI

Toàn bộ trọng tâm của chương này là về cách chúng ta có thể ảnh hưởng và thúc đẩy sức khỏe và sự an lành của chính bộ não (và các tế bào não) của mình để chúng ta có thể tạo ra các kết nối lành mạnh với người khác, và cuối cùng trở thành những thành viên khỏe mạnh, đóng góp cho xã hội. Ở cấp độ của Bốn Nhân Cách, quá trình phục hồi là như nhau đối với mọi người, bất kể điều gì thúc đẩy sự mất kết nối, dù đó là một cơn nghiện hay một nỗi đau tình cảm.

Mỗi ngày, tất cả chúng ta đều đang sống cuộc sống của mình và đối mặt với những thách thức riêng. Việc kết hợp những công cụ này vào thói quen hàng ngày và chọn sống một cuộc sống lành mạnh, trong đó chúng ta thực hành cuộc Họp Não Bộ khi chúng ta không cần đến nó, sẽ củng cố mạch đó để chúng ta có sẵn nó khi chúng ta cần. Đối với những người đang sử dụng Chương trình 12 Bước, việc lặp lại các Bước 10, 11 và 12 một cách thường xuyên bắt chước sự phản ánh nội tâm của Bốn Nhân Cách khi chúng tập hợp trong cuộc Họp Não Bộ.

Dù chúng ta đang phục hồi sau một cơn nghiện, những cảm xúc bị tổn thương, một ngón chân bị vấp, hay sự mất mát của một người thân yêu, chúng ta đều có khả năng thực hiện một cuộc kiểm điểm cá nhân và suy ngẫm về hành trình cá nhân của mình trong mọi khoảnh khắc của cuộc đời. Khi chúng ta chọn bước vào ý thức của Nhân Cách 4 yêu thương và từ bi, chúng ta không chỉ cảm thấy được yêu thương và xứng đáng với tình yêu đó mà còn hòa tan vào sự toàn tri rằng chúng ta chính là tình yêu đó. Công việc số một của chúng ta với tư cách là những sinh vật sống là yêu thương lẫn nhau, và chúng ta làm điều này tốt nhất bằng cách trước tiên yêu thương bản thân mình và sau đó kết nối với người khác. Ngoài ra, khi chúng ta cho phép nhau có được phẩm giá của nỗi đau của chính mình, chúng ta sẽ trưởng thành.

SẮP TỚI

Cuối cùng, cuốn sách này nói về sự tiến hóa của bộ não con người hướng tới cuộc sống toàn não bộ và cách chúng ta có thể sử dụng cuộc Họp Não Bộ để chủ động tăng số lượng kết nối tế bào giữa mỗi Nhân Cách. Một khi Bốn Nhân Cách của chúng ta tìm được đường vào cuộc Họp Não Bộ, chúng ta có thể có ý thức chuyển đổi giữa các mô-đun mạch khác nhau đó, theo ý muốn, và dễ dàng lựa chọn chúng ta là ai và muốn sống như thế nào.

Trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ có một cái nhìn tổng quan về tác động sâu sắc của công nghệ đối với sự tiến hóa của bộ não con người trong thế kỷ qua. Cụ thể hơn, chúng ta sẽ khám phá tác động tổng thể của công nghệ lên sự phổ biến của Bốn Nhân Cách khi chúng xuất hiện trong các thế hệ khác nhau, giúp giải thích hiện tượng khoảng cách thế hệ của chúng ta.

Khi chúng ta hiểu và đồng cảm tốt hơn với các giá trị và hành vi của những người khác biệt với chúng ta, chúng ta có thể học cách kết nối với họ bằng cách tập trung vào những điểm tương đồng thay vì những khác biệt. Dù đó là các neuron trong não, những người trong gia đình, hay những người ở phía đối diện của phe kinh tế xã hội hoặc chính trị của chúng ta, việc kết nối đòi hỏi năng lượng và nỗ lực, và trong bức tranh lớn, nó làm phong phú thêm cuộc sống của chúng ta. Khi chúng ta chọn bình yên bên trong mình, và chúng ta chọn bình yên giữa chúng ta bất kể những khác biệt, não bộ của chúng ta sẽ tiến hóa.