9. Ngày Thứ Hai: Buổi Sáng Sau Cơn Bệnh
Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh dậy khi một nữ sinh viên y khoa vội vã bước vào để ghi lại bệnh sử. Tôi thấy thật lạ là cô ấy không được báo trước rằng tôi là một người sống sót sau đột quỵ, không thể nói hay hiểu ngôn ngữ. Sáng hôm đó tôi nhận ra rằng, trách nhiệm số một của một bệnh viện nên là bảo vệ năng lượng cho bệnh nhân. Cô gái trẻ này là một kẻ hút năng lượng. Cô ấy muốn lấy đi thứ gì đó từ tôi bất chấp tình trạng mong manh của tôi, và không cho lại tôi được gì cả. Cô ấy rõ ràng là đang chạy đua với thời gian và sắp thua cuộc. Vì vội vã, cách cô ấy đối xử với tôi rất thô bạo và tôi cảm thấy mình như một chi tiết bị ai đó bỏ sót. Cô ấy nói nhanh như bắn và hét vào mặt tôi như thể tôi bị điếc. Tôi ngồi đó và quan sát sự lố bịch và thiếu hiểu biết của cô ấy. Cô ấy thì vội vã, còn tôi là một người sống sót sau đột quỵ - rõ ràng là không hợp nhau chút nào! Lẽ ra cô ấy đã có thể nhận được nhiều hơn từ tôi nếu cô đến với tôi một cách nhẹ nhàng, kiên nhẫn và tử tế, nhưng vì cô ấy khăng khăng rằng tôi phải theo kịp thời gian và nhịp độ của cô ấy, nên cuộc gặp gỡ chẳng làm hài lòng ai cả. Những đòi hỏi của cô ấy thật phiền phức và tôi cảm thấy mệt mỏi sau cuộc gặp. Tôi nhận ra mình sẽ phải bảo vệ nguồn năng lượng quý giá của mình một cách hết sức thận trọng.
Bài học lớn nhất tôi học được vào buổi sáng hôm đó là khi nói đến việc phục hồi của mình, cuối cùng thì chính tôi mới là người kiểm soát sự thành công hay thất bại của những người chăm sóc tôi. Quyết định có hợp tác hay không là ở tôi. Tôi chọn hợp tác với những chuyên gia đã truyền cho tôi năng lượng bằng cách kết nối với tôi, chạm vào tôi một cách nhẹ nhàng và đúng mực, nhìn thẳng vào mắt tôi, và nói chuyện với tôi một cách bình tĩnh. Tôi đã phản ứng tích cực với sự đối xử tích cực. Những chuyên gia không kết nối được với tôi đã làm cạn kiệt năng lượng của tôi, vì vậy tôi tự bảo vệ mình bằng cách phớt lờ yêu cầu của họ.
Đối với tôi, quyết định hồi phục là một lựa chọn khó khăn, phức tạp và mang tính nhận thức. Một mặt, tôi yêu cảm giác phúc lạc khi trôi dạt trong dòng chảy vĩnh hằng. Ai lại không muốn chứ? Nơi đó thật đẹp. Linh hồn tôi tỏa sáng tự do, rộng lớn và an nhiên. Trong cơn cực lạc của một niềm hạnh phúc ngập tràn, tôi đã phải tự hỏi hồi phục thực sự có ý nghĩa gì. Rõ ràng, có một số lợi thế khi có một bán cầu não trái hoạt động. Nó sẽ cho phép tôi có kỹ năng để tương tác lại với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên, trong tình trạng đột quỵ này, việc phải đối mặt với những gì tôi thấy là hỗn loạn thật sự rất đau đớn, và nỗ lực để tôi hồi phục, liệu đó có đáng phải là ưu tiên của tôi không?
Thành thật mà nói, có những khía cạnh nhất định trong sự tồn tại mới mà tôi thích hơn so với con người tôi trước đây. Tôi không sẵn lòng thỏa hiệp những hiểu biết mới của mình nhân danh sự hồi phục. Tôi thích biết rằng mình là một dòng chảy. Tôi yêu việc biết rằng linh hồn mình hòa làm một với vũ trụ và thuận theo dòng chảy của vạn vật xung quanh. Tôi thấy thật hấp dẫn khi có thể hòa nhịp với những động lực năng lượng và ngôn ngữ cơ thể. Nhưng trên hết, tôi yêu cảm giác bình yên sâu thẳm tràn ngập cốt lõi con người tôi.
Tôi khao khát được ở một nơi mà mọi người đều điềm tĩnh và coi trọng trải nghiệm bình yên nội tại của tôi. Do sự đồng cảm tăng cao, tôi thấy mình quá nhạy cảm với việc cảm nhận sự căng thẳng của người khác. Nếu hồi phục có nghĩa là lúc nào tôi cũng phải cảm thấy như họ cảm thấy, thì tôi không hứng thú. Thật dễ dàng để tôi tách bạch "chuyện" và cảm xúc của mình khỏi "chuyện" và cảm xúc của người khác bằng cách chọn quan sát nhưng không tham gia vào. Như Marianne Williamson đã nói: "Liệu tôi có thể tham gia lại cuộc đua chuột mà không tự biến mình thành một con chuột hay không?"
Andrew, một sinh viên y khoa khác, đã ghé qua cũng trong sáng hôm đó để thực hiện một cuộc kiểm tra thần kinh khác cho tôi. Tôi lúc đó rất lảo đảo, yếu vô cùng, không thể tự ngồi dậy được, chứ đừng nói đến việc đứng trên đôi chân của mình. Nhưng vì anh ấy chạm vào tôi vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoát, tôi cảm thấy an toàn với anh. Anh nói chuyện bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt tôi và lặp lại khi cần. Anh ấy tôn trọng con người tôi - ngay cả trong tình trạng này. Tôi tin rằng anh ấy sẽ trở thành một bác sĩ giỏi. Tôi hy vọng anh ấy đã làm được điều đó.
Bác sĩ Anne Young, bấy giờ là trưởng khoa Thần kinh học của Bệnh viện Đa khoa Massachusetts (tôi gọi bà là Nữ hoàng Thần kinh học), là bác sĩ thần kinh của tôi. Tôi đã nghe về bác sĩ Anne Young nổi tiếng trong nhiều năm khi làm việc tại Ngân hàng Não Harvard. Bà phục vụ trong Ủy ban Cố vấn cho Ngân hàng Não Harvard và chỉ hai tuần trước đó, tôi đã có vinh dự được ngồi cạnh bà trong một bữa trưa của Hội đồng Cố vấn được tổ chức tại Hội nghị Khoa học Thần kinh thường niên ở New Orleans. Tại bữa trưa, tôi đã trình bày về những nỗ lực tiếp cận cộng đồng mà tôi đang tham gia để tăng số lượng bộ não được hiến tặng cho nghiên cứu bởi những người được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần. Bác sĩ Young đã gặp "con người chuyên nghiệp" của tôi ngày hôm đó, vì vậy khi bà thấy tôi trong danh sách bệnh nhân vào buổi sáng, chúng tôi đã có một mối quan hệ đặc biệt.
Trong số nhiều mạch trong não tôi đã ngừng hoạt động, thật may mắn là mạch xấu hổ của tôi cũng đã bị hỏng. Giống như một con vịt mẹ được theo sau bởi một hàng vịt con dài, Bác sĩ Young và nhóm sinh viên y khoa đi cùng bà đã đến cửa phòng tôi để đi thăm bệnh buổi sáng. Kinh hoàng thay khi nghĩ lại, tôi lúc đó đang hoàn toàn khoả thân, trong tư thế chổng mông lên trời và đang được tắm bằng bọt biển, thì Nữ hoàng Thần kinh học và đoàn của bà đến!
Đôi mắt của Bác sĩ Young hiền hậu và tử tế, và bà mỉm cười khi nhìn thẳng vào mắt tôi. Khi đến gần, bà ngay lập tức với lấy chân tôi - giống như một người huấn luyện ngựa giỏi sẽ chạm vào mông con ngựa khi họ đi qua phía sau nó. Bác sĩ Young giúp tôi vào một tư thế thoải mái. Sau đó, bà đứng bên vai tôi, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay tôi, và nói chuyện nhỏ nhẹ với tôi – không phải với các sinh viên, mà là với tôi. Bà nghiêng người qua thành giường và đến đủ gần mặt tôi để tôi có thể nghe thấy. Mặc dù tôi không thể hiểu hết lời bà nói, nhưng tôi hoàn toàn hiểu được ý định của bà. Người phụ nữ này hiểu rằng tôi không ngốc mà chỉ đang bị thương, và rõ ràng bà biết rằng công việc của mình là tìm ra mạch nào của tôi vẫn còn hoạt động và phần nào cần được chữa lành.
Bác sĩ Young đã tôn trọng hỏi tôi liệu có ổn không nếu bà giảng dạy cho sinh viên của mình về khám thần kinh, và tôi đã đồng ý. Hóa ra, tôi là nhà khoa học về não bộ đã thất bại trong mọi nhiệm vụ theo yêu cầu và Bác sĩ Young đã không rời khỏi giường bệnh của tôi cho đến khi bà tin chắc rằng tôi không cần đến bà nữa. Trên đường ra cửa, bà bóp tay rồi đến ngón chân tôi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng khi bà là bác sĩ của mình. Tôi cảm thấy bà đã thấu hiểu tôi.
Cuối buổi sáng hôm đó, đã đến lúc tôi phải chụp mạch máu để phác họa các mạch máu trong não. Chúng tôi cần một hình ảnh thật rõ nét về chính xác loại xuất huyết mà tôi đã gặp phải, và chụp mạch máu là phương pháp được lựa chọn. Mặc dù tôi nghĩ rằng việc yêu cầu tôi ký vào một tờ đơn đồng ý trong tình trạng này là hoàn toàn vô lý, nhưng tôi nhận ra rằng quy định vẫn là quy định! Rốt cuộc thì chúng ta định nghĩa "minh mẫn và khỏe mạnh" như thế nào?
Tin xấu chắc chắn lan truyền rất nhanh. Tin tức về cơn đột quỵ của tôi lan truyền qua mạng lưới của cả Bệnh viện McLean và các thành viên của NAMI. Tôi đây, thành viên hội đồng quốc gia trẻ nhất mà họ từng bầu chọn, bị đột quỵ ở tuổi 37.
Hai đồng nghiệp của tôi từ Ngân hàng Não đã đến thăm khi tôi đang ở Khoa Hồi sức Tích cực Thần kinh chiều hôm đó. Mark và Pam mang đến một con gấu nhồi bông nhỏ để tôi ôm, và tôi biết ơn lòng tốt của họ. Mặc dù tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng ban đầu của họ, nhưng họ đã mang đến cho tôi năng lượng tích cực và nói với tôi: "Cậu là Jill mà, cậu sẽ ổn thôi." Niềm tin này vào sự hồi phục hoàn toàn của tôi là vô giá đối với tôi.
Đến cuối ngày thứ hai, tôi đã tích đủ sức lực trong cơ thể để tự lật người, ngồi dậy trên mép giường với sự trợ giúp và sau đó đứng thẳng khi có người đỡ. Mặc dù tôi thấy hoạt động này lấy đi từng chút năng lượng cuối cùng của tôi, nhưng tôi đã có những tiến bộ thể chất tuyệt vời. Cánh tay phải của tôi rất yếu và tiếp tục đau nhức, nhưng tôi có thể vung nó xung quanh bằng cơ vai.
Suốt cả ngày, năng lượng trong cơ thể tôi lúc tăng lúc giảm, từ một chút năng lượng đến một bình năng lượng hoàn toàn cạn kiệt. Khi ngủ, nguồn năng lượng dự trữ của tôi được lấp đầy một chút, và sau đó tôi dùng năng lượng đó để cố gắng làm hoặc suy nghĩ điều gì đó. Khi nguồn năng lượng dự trữ cạn kiệt, tôi phải ngủ lại. Tôi nhận ra ngay rằng mình không còn sức lực để duy trì, và một khi năng lượng cạn kiệt, tôi ngã vật ra. Tôi nhận ra mình phải rất chú ý đến đồng hồ năng lượng của mình. Tôi sẽ phải học cách bảo tồn nó và sẵn sàng ngủ để phục hồi nó.
Ngày thứ hai kết thúc với chuyến thăm của Steve, mang theo tin G.G. sẽ đến Boston vào sáng sớm hôm sau. Ban đầu, tôi không hiểu tầm quan trọng của G.G. - vì tôi đã mất đi khái niệm về một người mẹ. Tôi đã dành phần còn lại của những khoảnh khắc tỉnh táo vào tối hôm đó để cố gắng ghép nối lại Mẹ, Mẹ, Mẹ. G.G., G.G., G.G. Tôi cứ lặp đi lặp lại những từ đó để tìm những tập tin ấy, mở chúng ra và nhớ lại. Cuối cùng, tôi cũng hiểu được phần nào một người mẹ là gì và G.G. đại diện cho điều gì… đủ để tôi cảm thấy phấn khích rằng bà sẽ ở đây vào ngày mai.